Bị bắn xuyên bụng vẫn sống sót kỳ diệu

Ông Lê Văn Chớ là con thứ tư trong gia đình có 6 anh chị em ở xã Thạch Mỹ, huyện Thạch Hà cũ (nay là xã Mai Phụ, Hà Tĩnh). Mẹ mất khi ông mới 8 tuổi, 2 anh chị của ông đều tham gia kháng chiến.
Nối tiếp truyền thống gia đình, năm 1967, khi tròn 18 tuổi, chàng thanh niên Lê Văn Chớ tình nguyện nhập ngũ, được huấn luyện để trở thành trinh sát đặc công. Nửa năm sau, người lính trẻ cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Quảng Trị chiến đấu. Trong giai đoạn 1967-1979, ông tham gia chiến dịch Tết Mậu Thân 1968, cùng rất nhiều trận đánh lớn nhỏ.
Nhiều lần lập thành tích xuất sắc trong chiến đấu, tiêu diệt sinh lực địch, người lính quả cảm ngày đó được phong tặng nhiều danh hiệu, trở thành tấm gương sáng cho toàn Quân khu Trị Thiên noi gương, học tập.
Hơn nửa thế kỷ sau, ông Chớ nhớ nhất là trận đánh ác liệt với vai trò chỉ huy để mừng sinh nhật Bác Hồ vào năm 1970.
Ông kể, thời điểm đó, hưởng ứng lời kêu gọi của mặt trận, các chiến trường đồng loạt thi đua lập công mừng sinh nhật Bác. Từ ngày 17/5/1970, Đại đội 20 đặc công, cùng Đại đội 2 bộ binh của Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 812, Sư đoàn 324 nhận lệnh tập kích Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 54 ngụy tại động Chiêm Dòng, phía Tây Hải Lăng (cao điểm 440, Quảng Trị).
Ông Lê Văn Chớ với vai trò mũi trưởng (người chỉ huy một mũi tiến công) đã dẫn bộ đội luồn sâu vào sở chỉ huy và khu thông tin của địch. Trong lúc chiến đấu, ông Chớ bị thương ở vai, tay. Sau khi được băng bó sơ cứu, ông tiếp tục cùng đồng đội lao lên phía trước.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Từ các công sự bê tông cốt thép và boong-ke kiên cố, địch liên tục xả đạn với hỏa lực dày đặc. Ông Chớ vẫn hô lớn "xung phong" và cùng đồng đội áp sát vị trí địch. "Tôi tiếp tục bị bắn trúng vào vùng bụng rồi dần lịm đi giữa trận địa", người cựu binh nhớ lại.
Trong trận quyết tử ấy, ông bị bắn xuyên bụng, ruột trào ra ngoài. Đồng đội phải dùng bát B52 úp lên vết thương, lấy mũ tai bèo quấn chặt để cầm máu rồi đưa ông về trạm cứu thương dã chiến phía sau trận địa.
Tuy nhiên, với vết thương quá nặng và đã ngưng tim, mọi người đều nghĩ ông không qua khỏi. Trong số 10 chiến sĩ của Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 812 hy sinh hôm đó có tên người lính Lê Văn Chớ. Đơn vị đào 10 huyệt mộ, khâm liệm các liệt sĩ vào túi nilon (loại quan tài dã chiến nơi chiến trường) để chuẩn bị chôn cất.
Thế nhưng, khi vừa mai táng xong 9 thi thể, đồng đội bất ngờ phát hiện người lính Lê Văn Chớ vẫn còn thở thoi thóp bên trong túi nilon. Ngay lập tức, ông được đưa ra khỏi "quan tài" và chuyển vào hầm phẫu thuật của quân y dã chiến.
Trong ánh sáng le lói từ chiếc đèn đi-a-mô phát điện bằng xe đạp, các bác sĩ phẫu thuật nối ruột, giành lại sự sống cho người lính. Bên ngoài hầm, bom đạn vẫn nổ dữ dội, khói mù mịt tràn cả vào khu phẫu thuật. Đồng đội phải liên tục quạt khói ra ngoài để ca mổ được tiếp tục.
"Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi mới biết mình đã chết đi sống lại một cách kỳ diệu. Sáu đồng đội dùng cáng khiêng tôi rút về phía sau trong lúc súng đạn vẫn nổ liên hồi. Họ nhiều lần ngã rạp xuống đất, còn tôi nằm trên cáng vẫn cảm nhận rõ mảnh đạn pháo bay tung tóe xung quanh", ông Chớ xúc động kể.



