Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bí danh mang tên con trai nơi mật chiến Tây Ninh và hành trình giữ bình yên đất Mẹ của người anh hùng đất Hưng Yên

Khắc họa cuộc đời cống hiến trọn vẹn và kiên trung của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Quyền — người con ưu tú của quê hương văn hiến Hưng Yên. Từ những ngày đầu tiền khởi nghĩa trước năm 1945 đến hai cuộc trường chinh chống Pháp, chống Mỹ, ông đã nén tình cốt nhục, mang theo tên gọi của đứa con trai 8 tuổi làm bí danh để thọc sâu vào vùng trọng điểm Tây Ninh, dệt nên những chiến công huyền thoại của lực lượng An ninh miền Nam.

Quảng Trị10/06/2026Chi đoàn 10 Anh 23 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức thiêng liêng của những người lính già thuộc Ban Liên lạc công an chi viện chiến trường miền Nam năm xưa, cái tên Tô Quyền luôn được nhắc đến với một niềm thành kính và tự hào sâu sắc. Ông không chỉ là một cán bộ công an lão luyện, một vị chỉ huy mưu trí, mà còn là một biểu tượng sống động cho tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, người đã hiến dâng trọn vẹn ba phần tư thế kỷ của đời mình cho hai chữ độc lập, hòa bình.Nén tình cốt nhục, mang tên con vào lòng đất lửa Tây NinhĐồng chí Tô Quyền sinh ra và lớn lên trên dải đất phù sa đậm đà truyền thống cách mạng của quê hương Hưng Yên. Giống như những người con ưu tú cùng thế hệ, dòng máu yêu nước đã sục sôi trong lồng ngực người thanh niên ấy từ rất sớm. Ông hăng hái tham gia hoạt động cách mạng từ trước làn sóng Cách mạng Tháng Tám năm 1945, rồi tiếp tục cầm súng đi qua chín năm trường kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, dạn dày sương gió qua muôn vàn thử thách.Năm 1965, khi miền Bắc đang rộn ràng tiếng máy reo xây dựng chủ nghĩa xã hội thì miền Nam ruột thịt lại quặn thắt dưới gót giày của đế quốc Mỹ. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người chiến sĩ công an Tô Quyền một lần nữa gác lại hạnh phúc riêng tư, viết đơn tình nguyện chi viện cho tiền tuyến. Ngày ông lên đường xẻ dọc Trường Sơn, đứa con trai nhỏ Tô Lâm của ông mới vừa tròn 8 tuổi.Bước chân vào chiến trường Tây Ninh — vùng đất thánh bên cạnh cơ quan đầu não Trung ương Cục miền Nam, ông được bổ nhiệm giữ chức vụ Phó ban An ninh Tây Ninh. Để giữ bí mật tuyệt đối cho tổ chức và cũng để gửi gắm nỗi nhớ thương da diết mảnh đất hậu phương, ông đã chọn một bí danh vô cùng đặc biệt: Tô Lâm — tên của đứa con trai yêu dấu nơi quê nhà. Mang theo cái tên ấy bên ngực trái, ông lao vào cuộc chiến sinh tử với kẻ thù, như thể con trai đang cùng ông đồng hành qua từng chặng đường gian khổ.Đập tan lưới gián điệp và trận chiến thầm lặng sau ngày chiến thắngThời điểm ấy, Tây Ninh trở thành tọa độ chết, vùng trọng điểm đánh phá khốc liệt nhất của liên quân Mỹ — ngụy. Kẻ thù không chỉ dùng bom nát đạn cày, mà còn tung ra những thủ đoạn gián điệp, biệt kích và Việt gian nham hiểm, tinh vi nhằm triệt hạ tận gốc các cơ sở cách mạng. Cái chết và sự hy sinh luôn cận kề trong từng hơi thở.Thế nhưng, dưới sự chỉ huy mưu trí, sắc bén của Phó ban An ninh Tô Quyền, lực lượng An ninh Tây Ninh đã kiên cường bám trụ vững chắc trong lòng dân. "Đứng trong bóng tối để bảo vệ ánh sáng", ông cùng đồng đội đã tổ chức bóc gỡ hàng loạt ổ nhóm gián điệp cài cắm, triệt phá các mạng lưới biệt kích chui sâu vào vùng căn cứ, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho cơ quan đầu não. Sự kiên trung của ông và các chiến sĩ an ninh đã góp phần quan trọng cùng nhân dân miền Nam tạo nên sức mạnh tổng hợp, hiện thực hóa lời thù của Bác: "Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào".Tháng 4 năm 1975, cờ đỏ sao vàng tung bay trên dinh Độc Lập, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Nhưng với người chiến sĩ an ninh Tô Quyền, cuộc chiến vẫn chưa khép lại. Giữa những ngày tháng tiếp quản đầy bộn bề, ông lại tiếp tục cùng đồng đội ngày đêm lặn lội khắp các hang cùng ngõ hẻm để truy quét tàn quân ngụy, bóc gỡ những mạng lưới mật vụ ngầm do địch cài cắm lại hòng phá hoại thành quả cách mạng. Ông dốc toàn lực để củng cố, xây dựng và đặt những viên gạch đầu tiên cho lực lượng Công an nhân dân ở vùng mới giải phóng, giữ cho dòng máu bình yên được chảy đều trên huyết mạch của đất nước.Cây đại thụ của ngành Công an nhân dânMãi đến năm 1977, sau khi vùng đất phương Nam đã hoàn toàn bình yên, người chiến sĩ ấy mới được trở về ôm lấy quê hương Hưng Yên sau hơn mười năm xa cách. Trở về quê mẹ, ông được tin tưởng giao giữ chức vụ Giám đốc Công an tỉnh Hải Hưng (tỉnh Hải Dương và Hưng Yên ngày nay). Bằng kinh nghiệm trận mạc và tầm nhìn chiến lược, ông đã giữ vững an ninh trật tự, đưa Hải Hưng trở thành điểm sáng của cả nước. Với năng lực xuất chúng, ông tiếp tục được điều động giữ các trọng trách lớn của Bộ Công an như Cục trưởng Cục Cảnh sát giao thông và Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý trại giam…Những ngày tháng của năm 2026, đất nước đã thay da đổi thịt, vươn mình mạnh mẽ kỳ vĩ, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Quyền vẫn luôn là một bài ca bất tử được các thế hệ chiến sĩ Công an nhân dân truyền tay nhau đọc lại.Bí danh "Tô Lâm" năm nào nơi rừng già Tây Ninh không chỉ là minh chứng cho một tình mẫu tử, tình cốt nhục thiêng liêng hòa quyện trong tình yêu Tổ quốc, mà còn là ngọn đuốc rực sáng về lòng trung thành vô hạn với Đảng, với nhân dân. Người anh hùng ấy đã sống một cuộc đời trọn vẹn, như một cây đại thụ đại ngàn, dâng hiến bóng mát bình yên cho cuộc đời, để lại tiếng thơm vang vọng mãi đến mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn