Cựu chiến binh

BI ĐÔNG NƯỚC CHUYỀN TAY TRONG GIAO THÔNG HÀO

Câu chuyện về một bi đông nước được chuyền tay trong giao thông hào giữa bom đạn, nơi sự sống được sẻ chia bằng những giọt nước cuối cùng và tình đồng đội sâu hơn máu mủ.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Thành cổ Quảng Trị, nước quý hơn bất cứ thứ gì. Có lúc, nước còn quý hơn cả đạn.

Những ngày pháo dội liên tục, chúng tôi không thể tiếp tế. Bi đông nước mang theo từ trước trở thành tài sản sống còn. Mỗi người chỉ dám nhấp từng ngụm nhỏ, đủ để làm ướt môi, đủ để không gục xuống vì khát.

Tôi nhớ có một buổi trưa nắng gắt. Giao thông hào nóng như rang. Khói pháo làm cổ họng khô rát, lưỡi dính vào vòm miệng. Trong tiểu đội chỉ còn lại một bi đông nước, chưa đầy nửa.

Chúng tôi chuyền tay nhau. Không ai uống nhiều hơn người khác. Mỗi người chỉ dám chạm môi vào miệng bi đông, hớp một ngụm nhỏ rồi chuyền tiếp. Không ai nói gì. Chỉ có ánh mắt nhìn nhau, hiểu rằng nếu không chia đều, sẽ có người gục xuống trước.

Khi bi đông chuyền đến tay một đồng đội bị thương nặng, anh lắc đầu, ra hiệu cho tôi uống trước. Tôi không quên ánh mắt ấy. Không phải ánh mắt của người sắp chết, mà là ánh mắt của người chọn để người khác sống.

Cuối cùng, bi đông cạn. Không còn một giọt nào. Nhưng điều kỳ lạ là không ai cảm thấy tuyệt vọng. Bởi trong khoảnh khắc ấy, chúng tôi hiểu rằng mình không đơn độc. Sự sống được giữ lại không chỉ bằng nước, mà bằng tình người.

Sau này, mỗi khi cầm một chai nước mát trong thời bình, tôi lại nhớ đến bi đông nước năm xưa. Nhớ đến những bàn tay chuyền nhau trong bóng tối giao thông hào. Nhớ đến những người đã nhường phần sống của mình cho đồng đội.

Bi đông nước ấy không còn. Nhưng bài học về sự sẻ chia thì theo tôi suốt đời: trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể chọn yêu thương nhau, dù chỉ bằng một ngụm nước cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn