Cựu chiến binh

Bi đông nước giữa chiến trường

Nghệ An07/07/2026nguyễn Quốc kỳ (Xã Tam Đồng, tỉnh Nghệ An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bi đông nước giữa chiến trường

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng có một kỷ niệm mà mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy nghẹn nơi cổ họng.

Đó là mùa khô năm 1968, đơn vị tôi hành quân trên chiến trường miền Nam. Nắng cháy da, nước uống vô cùng khan hiếm. Mỗi người chỉ còn một bi đông nước để cầm cự suốt cả ngày.

Đến trưa, sau một trận đánh ác liệt, một người đồng đội của tôi bị thương rất nặng. Môi anh khô nứt, chỉ thì thầm:

"Cho tôi... ngụm nước..."

Tôi mở bi đông. Chỉ còn lại vài ngụm cuối cùng. Tôi biết nếu đưa hết cho anh, quãng đường hành quân phía trước mình sẽ rất gian nan.

Nhưng tôi không do dự.

Tôi nâng đầu anh lên, từ từ rót từng ngụm nước vào miệng. Anh nhìn tôi, mỉm cười rất nhẹ rồi nắm chặt tay tôi:

"Nếu tôi không qua khỏi... hãy tiếp tục chiến đấu... Đừng để đồng đội hy sinh vô ích."

Ít phút sau, anh ra đi trong vòng tay của chúng tôi.

Chúng tôi lặng lẽ lấy chiếc tăng võng phủ lên người anh, cài lên ngực áo một nhành lá rừng rồi tiếp tục hành quân theo mệnh lệnh.

Ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương. Trong ba lô vẫn còn chiếc bi đông năm ấy. Nó đã cũ, méo mó vì mảnh đạn, nhưng tôi chưa bao giờ nỡ bỏ.

Mỗi lần nhìn chiếc bi đông, tôi không chỉ nhớ đến người đồng đội đã nằm lại, mà còn nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và cả những điều bình dị nhất của người lính – như một ngụm nước giữa chiến trường.

Các cháu hôm nay may mắn được lớn lên trong hòa bình. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của lớp người đi trước, bởi đất nước không chỉ được xây dựng bằng những chiến công, mà còn được gìn giữ bằng lòng biết ơn và trách nhiệm của mỗi thế hệ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bi đông nước giữa chiến trường | Câu chuyện thời hoa lửa