Bị thương nhưng không rời trận địa
Ngày 29-12-1951, trong trận đánh đồn Cô Tô, Cù Chính Lan nhiều lần bị thương. Tuy nhiên, những vết thương không làm người tiểu đội trưởng rời khỏi trận địa. Anh tiếp tục tham gia phá hàng rào dây thép gai và hỗ trợ đồng đội tiến vào cứ điểm.
Trong chiến tranh, việc vượt qua hệ thống vật cản của đối phương là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Hàng rào dây thép gai, hỏa lực phòng ngự và địa hình chiến đấu có thể gây thương vong lớn. Người lính phải có tinh thần quyết tâm cao và phối hợp chặt chẽ với đồng đội.
Cù Chính Lan đã trực tiếp tham gia mở đường cho đơn vị. Sau khi bị thương nặng, anh vẫn nằm tại trận địa, chỉ hướng tiến và động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Hành động đó thể hiện một phẩm chất nổi bật của người cán bộ chiến đấu: tinh thần gương mẫu. Người chỉ huy không đứng ngoài trận đánh mà trực tiếp có mặt tại những nơi khó khăn nhất, chia sẻ nguy hiểm cùng chiến sĩ.
Trong hoàn cảnh ấy, Cù Chính Lan hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là chiến đấu mà còn phải giữ vững tinh thần cho đồng đội. Sự bình tĩnh và ý chí của người chỉ huy có thể tác động trực tiếp đến tinh thần chiến đấu của cả đơn vị.
Cù Chính Lan đã hy sinh khi trận đánh kết thúc thắng lợi. Anh không còn cơ hội trở về với quê hương, gia đình và đồng đội. Nhưng hình ảnh người tiểu đội trưởng bị thương vẫn kiên cường chỉ huy chiến đấu đã trở thành biểu tượng về lòng trung thành với nhiệm vụ.
Đó là một trong những giá trị sâu sắc của “thời hoa lửa”: tuổi trẻ được đặt trong thử thách khắc nghiệt nhất và nhiều người đã lựa chọn cống hiến đến giây phút cuối cùng.



