BỊ THƯƠNG NHƯNG KHÔNG RỜI VỊ TRÍ CHỈ HUY
Trong trận chiến trên đồi A1, Lâm Viết Hữu bị thương ở trán nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy bộ đội chiến đấu.
Chiến trường là nơi mà chỉ một khoảnh khắc mất cảnh giác cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng. Đặc biệt với người chỉ huy trực tiếp ở tuyến đầu, nguy hiểm luôn hiện diện.
Đêm 6-5-1954 trên đồi A1 là một trong những thời điểm như vậy.
Sau khi khối bộc phá gần 1.000kg phát nổ, quân ta mở đợt tiến công quyết định. Các đơn vị đồng loạt đánh vào những vị trí phòng thủ của quân Pháp.
Lâm Viết Hữu trực tiếp chỉ huy Đại đội 671.
Đội hình của ông nhanh chóng gặp sự chống trả quyết liệt. Quân Pháp sử dụng hỏa lực mạnh để ngăn bước tiến của quân ta.
Trong cuộc chiến, Lâm Viết Hữu bị thương ở trán. Máu chảy xuống mặt.
Một người bình thường trong hoàn cảnh ấy có thể phải rời trận địa để cứu chữa. Nhưng đối với người chỉ huy, việc rời khỏi vị trí vào thời điểm quyết định có thể ảnh hưởng đến toàn bộ đội hình.
Lâm Viết Hữu tiếp tục ở lại.
Ông tổ chức lại lực lượng, củng cố hỏa lực và tiếp tục chỉ huy bộ đội tiến công.
Đó là một hành động thể hiện rõ tinh thần trách nhiệm của người chỉ huy.
Ông hiểu rằng phía sau mình là những người lính đang chờ mệnh lệnh. Nếu người chỉ huy mất bình tĩnh, đội hình có thể bị rối loạn.
Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, trong trận chiến, đơn vị do Lâm Viết Hữu chỉ huy đã tiêu diệt 38 tên địch, phá hủy nhiều khẩu súng và tiếp tục phá hủy các ụ súng, bắt sống 45 quân Pháp.
Những con số ấy phản ánh mức độ quyết liệt của trận đánh.
Nhưng phía sau những con số là sự hy sinh và nỗ lực của từng người lính.
Lâm Viết Hữu không phải người duy nhất chiến đấu trên đồi A1. Thành công của ông gắn với sự phối hợp của cả đơn vị và các lực lượng bạn.
Tuy nhiên, câu chuyện ông bị thương nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy đã trở thành một biểu tượng về bản lĩnh của người cán bộ trên chiến trường.
Đó là bài học về trách nhiệm, sự bình tĩnh và tinh thần không bỏ cuộc trước khó khăn.


