Bi tráng của dân tộc
Trong buổi sinh hoạt chào cờ đầu tuần, em vinh dự được lắng nghe câu chuyện do ông Trần Văn Hợi – một cựu chiến binh của địa phương – trực tiếp chia sẻ.
Trong buổi sinh hoạt chào cờ đầu tuần, em vinh dự được lắng nghe câu chuyện do ông Trần Văn Hợi – một cựu chiến binh của địa phương – trực tiếp chia sẻ. Ông từng tham gia quân ngũ trong những năm tháng kháng chiến chống Mĩ ác liệt và hiện đang sinh sống tại thôn La Hà Tây, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị. Với giọng kể trầm ấm nhưng đầy xúc động, ông đã đưa chúng em trở về với một giai đoạn lịch sử hào hùng mà bi tráng của dân tộc.
Ông nhập ngũ khi còn rất trẻ, mang trong tim lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương. Năm 1972, ông cùng đơn vị được điều động tham gia chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị – nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất lúc bấy giờ. Ông kể rằng, suốt nhiều tuần liền, bom đạn trút xuống không ngơi nghỉ, mặt đất rung chuyển, bầu trời mù mịt khói lửa. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị là quãng thời gian mà ông không bao giờ quên. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt, từng tấc đất, từng bức tường đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả mạng sống của bao chiến sĩ. Mưa lũ triền miên, hầm hào ngập nước, lương thực khan hiếm, nhưng quân và dân ta vẫn kiên cường bám trụ. Trước sự tấn công dồn dập của quân địch với bộ binh, xe tăng và không quân yểm trợ mạnh mẽ, các chiến sĩ giải phóng vẫn không lùi bước, quyết tâm giữ vững trận địa. Ông nhắc đến những địa danh gắn liền với chiến công và sự hi sinh của đồng đội như các chốt phòng ngự quan trọng, những ngã ba, khu dân cư bị bom đạn cày xới. Có những ngày, đơn vị của ông phải chống đỡ liên tiếp nhiều đợt tấn công dữ dội. Nhiều đồng đội đã anh dũng ngã xuống, máu hòa vào đất, vào dòng sông quê hương. Thành cổ Quảng Trị gần như bị san phẳng, nhưng tinh thần chiến đấu quật cường của quân và dân ta thì không gì có thể hủy diệt.
Đến ngày rút quân, sau khi đã gây cho địch những tổn thất nặng nề, ông và đồng đội rời khỏi Thành cổ với nỗi tiếc thương vô hạn dành cho những người đã nằm lại. Trận chiến ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, khắc sâu chân lý: dân tộc Việt Nam sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc.
Kết thúc câu chuyện, ông nhắn nhủ chúng em rằng hòa bình hôm nay là thành quả vô cùng quý giá, được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ đi trước. Nghe ông kể, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Những câu chuyện lịch sử sống động ấy đã giúp chúng em hiểu hơn về truyền thống yêu nước, tinh thần bất khuất của cha ông, từ đó biết trân trọng cuộc sống hòa bình, ra sức học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Cuộc đời và những cống hiến thầm lặng nhưng to lớn của ông là niềm tự hào không chỉ của gia đình, mà còn của quê hương Quảng Trị anh hùng, và là tấm gương sáng để thế hệ trẻ chúng em noi theo.


