BIẾN ẤP CHIẾN LƯỢC THÀNH LÀNG CHIẾN ĐẤU
Câu chuyện về cách bộ đội và nhân dân cùng nhau phá thế kìm kẹp của địch, biến một ấp chiến lược tưởng chừng “bất khả xâm phạm” thành làng chiến đấu của cách mạng.
Trong những năm 1960, cụm từ “ấp chiến lược” là nỗi ám ảnh đối với nhiều làng quê miền Nam. Đó là nơi địch gom dân, kiểm soát từng bước đi, từng bữa ăn, từng hơi thở. Với chúng, ấp chiến lược là công cụ để cắt đứt cách mạng khỏi nhân dân.
Nhưng với ông Võ Ngọc Thanh và đồng đội, ấp chiến lược lại là nơi cần phải giành lại bằng trí tuệ và lòng dân, chứ không chỉ bằng súng đạn.
Khi được giao nhiệm vụ đột nhập ấp Thủy Triều, tổ công tác hiểu rất rõ: nếu không có sự ủng hộ của nhân dân, mọi kế hoạch đều sẽ thất bại. Vì vậy, việc đầu tiên không phải là đào hầm hay bố trí hỏa lực, mà là nói chuyện với dân.
“Chúng tôi giải thích cho bà con hiểu vì sao phải giữ làng, vì sao không thể để địch kiểm soát mãi”, ông Thanh kể. “Quan trọng nhất là làm cho dân tin”.
Niềm tin ấy không đến trong một sớm một chiều. Nó được xây dựng bằng những việc rất nhỏ: giúp dân gặt lúa, sửa mái nhà bị dột, chăm sóc người ốm. Dần dần, dân làng mở lòng.
Khi đã có sự đồng thuận, cả làng bắt tay vào chuẩn bị. Những đoạn giao thông hào được cải tạo, nối liền thành hệ thống liên hoàn. Các vị trí chiến đấu được ngụy trang khéo léo. Mười du kích địa phương được huấn luyện cấp tốc nhưng bài bản.
Ấp chiến lược, từ chỗ bị động, đã chuyển sang thế chủ động.
Sáng 12/10/1964, khi quân địch tiến vào, chúng không hề biết rằng mình đã bước vào một làng chiến đấu đúng nghĩa. Các mũi tiến công của địch nhanh chóng bị chia cắt. Bộ đội và du kích phối hợp nhịp nhàng, đánh gần, đánh hiểm.
Sau trận đánh, hơn chục khẩu súng được thu về. Nhưng điều quan trọng hơn là tinh thần của dân làng đã thay đổi hoàn toàn. Nỗi sợ tan biến, thay vào đó là niềm tin và ý chí tự bảo vệ quê hương.
“Sau này, anh Ngô Đức Tấn được Quân khu 5 triệu tập để báo cáo kinh nghiệm”, ông Thanh nhớ lại. “Người ta muốn học cách biến ấp chiến lược thành làng chiến đấu”.
Với ông Thanh, đó không chỉ là một thành công về quân sự, mà là một thắng lợi về lòng dân – thắng lợi bền vững nhất trong chiến tranh.



