BIÊN CHẾ VÀO SƯ ĐOÀN SÔNG LAM 2
Sau khoảng ba tháng huấn luyện tại Hương Khê, cuộc đời quân ngũ của Trần Đức Thành bước sang một giai đoạn mới. Ông được biên chế vào Đại đội 20, Trung đoàn 270, thuộc Sư đoàn 341, thường được biết đến với tên gọi Sư đoàn Sông Lam 2.
Đối với những người lính trẻ vừa qua huấn luyện, việc được biên chế vào đơn vị chiến đấu đồng nghĩa với việc họ chuẩn bị rời hậu phương để tiến về chiến trường.
Sư đoàn 341 là một đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam, được thành lập trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đơn vị mang tên Sông Lam – dòng sông gắn với quê hương Nghệ An – và có nhiều cán bộ, chiến sĩ xuất thân từ khu vực Bắc Trung Bộ.
Trần Đức Thành khi ấy mới mười tám tuổi. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng chiến tranh đã buộc những người thanh niên như ông phải trưởng thành nhanh chóng.
Từ đơn vị huấn luyện, ông cùng đồng đội bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành quân dài ngày vào chiến trường B2. Khái niệm "đi B" đối với người lính lúc đó không chỉ đơn thuần là một chuyến đi. Đó là sự thay đổi hoàn toàn về không gian sống, nhiệm vụ và cả những thử thách phía trước.
Hành trang của người lính được chuẩn bị gọn nhẹ. Mỗi người phải mang theo những thứ cần thiết nhất cho một cuộc hành quân dài ngày. Những vật dụng cá nhân được hạn chế tối đa để phù hợp với điều kiện hành quân.
Điều mà họ mang theo nhiều nhất lại là tinh thần đồng đội.
Trong những cuộc hành quân như vậy, mỗi người không thể chỉ nghĩ đến bản thân. Người khỏe phải hỗ trợ người yếu; người có kinh nghiệm phải hướng dẫn người mới; khi vượt qua địa hình khó khăn, cả đơn vị phải giữ đội hình và bảo đảm nhiệm vụ.
Đối với Trần Đức Thành, đây cũng là thời điểm ông bắt đầu cảm nhận sâu sắc hơn về hai chữ "đồng đội".
Những người hôm nay còn xa lạ có thể ngày mai đã trở thành những người cùng chia sẻ từng bữa ăn, từng đoạn đường hành quân và từng nhiệm vụ. Trong chiến tranh, tình đồng đội không phải là một khái niệm trừu tượng. Nó được hình thành từ những việc rất cụ thể: một ngụm nước được nhường lại, một phần lương thực được chia sẻ, một lời động viên khi mệt mỏi.
Đích đến phía trước là chiến trường miền Nam.
Đất nước khi ấy vẫn bị chia cắt. Ở phía Nam, những chiến dịch lớn đang được chuẩn bị. Các đơn vị chủ lực lần lượt được điều động về những hướng chiến lược.
Trần Đức Thành và đồng đội chưa thể biết chính xác cuộc chiến phía trước sẽ diễn biến như thế nào. Nhưng qua những thông tin được truyền đạt, họ hiểu rằng thời điểm lịch sử đang đến gần.
Cuộc hành quân về phía Nam vì thế mang trong mình một ý nghĩa đặc biệt.
Họ đi không chỉ để chiến đấu trong một trận đánh cụ thể, mà còn góp phần vào một giai đoạn quyết định của cuộc chiến.
Đối với người lính mười tám tuổi Trần Đức Thành, đó là bước chuyển từ một thanh niên vừa hoàn thành huấn luyện trở thành người lính thực sự của chiến trường.
Và hành trình ấy bắt đầu bằng những con đường dài xuyên qua núi rừng Trường Sơn, hướng về miền đất mà ông chưa từng đặt chân tới.



