Bài viết

BIÊN CƯƠNG TỔ QUỐC “ MÁU VÀ HOA”

Lào Cai16/12/2025Phan Thanh Hiền (chi đoàn trường THCS và THPT Bát Xát)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình tìm hiểu truyền thống cách mạng của quê hương, em đã tìm đến nhà bà Tẩn Sử Mẩy ở thôn Ky Quan San xã Mường Hum.

Ở tuổi 62, bà vẫn rất nhanh nhẹn, giọng nói rõ ràng và ánh mắt đầy nghị lực khi được hỏi về thời chiến, bà chỉ cười hiền rồi bảo: “ cực thật đấy, nhưng đó là quãng đời đầy tự hào nhất của tôi”.

Bà sử kể rằng, năm 1979 khi chiến sự biên giới bùng nổ, bà mới mười sáu tuổi nhưng đã tình nguyện tham gia nhập đội thanh niên xung phong của xã Mường Hum, tuy không trực tiếp cầm súng nhưng lực lượng thanh niên xung phong lại đảm nhiệm những công việc cực kỳ quan trọng: gùi đạn, chở lương thực, tải thương, sửa đường và hỗ trợ bộ đội bám trụ các chốt từ Ki Quan San lên Nậm Pung.

Những ngày căng thẳng nhất là vào tháng 2 năm 1979, tiếng pháo từ phía biên giới dội về khiến cả bản Ki Quan San rung lên. Đội thanh niên xung phong phải chia thành từng nhóm nhỏ, xuyên rừng trong đêm để mang cơm nắm, nước uống lên chốt, đèn pin không dám bật vì sợ lộ vị trí, tất cả chỉ đi theo kinh nghiệm và ánh trăng mờ. Nhiều hôm mưa to gió lớn, đất chân như mỡ trượt dốc mãi vẫn phải đi vì bộ đội đang đói ngoài sốt bà nhớ lại.

Trong số những kỷ niệm ấy, bà Sử Mẩy xúc động nhất khi kể về lần cứu 1 chiến sĩ trẻ bị thương nặng tại khu vực suối gần Ky Quan San. Đường dốc và đá sắc, cáng thương cứ trượt xuống, cả đội phải dùng dây rừng buộc vào nhau để giữ thăng bằng khi đưa được cậu ấy về trạm cứu thương, ai cũng mệt rã rời, nhưng nghe bác sĩ nói “cứu được rồi” thì cả đội vui như tết, bà cười mà mắt rưng rưng.

Bà kể thêm rằng người dân Ki Quan San khi đó cũng giúp sức rất nhiều, nhà nào có gì đều mang cho bộ đội: lúc mấy lon gạo, khi rổ khoai bó rau, có gia đình còn giấu thương binh trong bếp, lấy lá thuốc rừng đắp vào vết thương để cầm máu “ Cả bản một lòng giúp bộ đội nên mình mới giữ được đất, giữ được bản” bà nói đầy tự hào.

Kết thúc buổi trò chuyện, bà Mẩy nhắn nhủ “ Hòa bình quý lắm, các cháu phải học tốt, sống tốt, giữ gìn bản làng như giữ chính ngôi nhà của mình” Lời nói ấy, khiến em càng hiểu sâu sắc hơn sự hy sinh thầm lặng của thế hệ trước.

Câu chuyện của bà Tẩn Sử Mẩy giúp em trân trọng hơn lịch sử quê hương Mường Hum, nơi những con người bình dị nhưng kiên cường đã góp phần bảo vệ biên cương tổ quốc. Em tự nhủ sẽ chăm ngoan, sống có trách nhiệm và cố gắng đóng góp cho sự phát triển của Mường hum hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn