Biên cương trong ký ức người lính
Giữ chốt nơi biên giới là chuỗi ngày vừa khắc nghiệt vừa rùng rợn. Ông nhớ có thời điểm đơn vị phải sống trong một hang đá sâu giữa rừng. Hang tối ẩm, lạnh buốt, đến mức tiếng thở cũng nghe như vọng lại. Nước uống chỉ có trong một vũng nhỏ đọng lại ở đáy hang. Cả tổ luân phiên hứng từng ca để cầm hơi
Hang đá lạnh. Nước đọng. Ánh đèn pin run rẩy soi xuống đáy sâu – nơi xương người đã hóa trắng thời gian.
Ông Chốn đứng đó, im lặng. Không ai hỏi. Không ai nói. Bởi ai cũng hiểu: nếu hôm nay họ ngã xuống, ngày mai xương cũng sẽ nằm lại nơi này.
Biên giới Cao Bằng những năm ấy không chỉ có tiếng súng, mà còn có sự im lặng đáng sợ của đêm rừng, nơi bạn và thù chỉ cách nhau một hơi thở.
Ông trở về năm 1983, thân thể không còn lành lặn. Nhưng ánh mắt vẫn vẹn nguyên một điều: sự bình thản của người đã đặt tuổi trẻ mình vào đúng chỗ cần đặt.



