Cựu chiến binh

BIÊN CƯƠNG TRONG SƯƠNG MÙ VÀ ĐẠN LẠC

Câu chuyện tái hiện những ngày biên giới chìm trong sương mù dày đặc, khi tầm nhìn bị che khuất và hiểm nguy đến từ những viên đạn lạc vô hình. Trong không gian mờ mịt ấy, người lính phải căng mình giữa ranh giới mong manh.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sương mù trên biên giới không giống sương mù ở đồng bằng. Nó dày, nặng và lạnh. Có những ngày, sương phủ kín đến mức người đứng cách vài mét cũng không nhìn thấy nhau.

Trong sương mù, mọi thứ trở nên mơ hồ. Hướng đi. Khoảng cách. Nguy cơ. Người lính phải di chuyển rất chậm, rất thận trọng.

Điều đáng sợ nhất là đạn lạc.

Không phải lúc nào cũng có giao tranh rõ ràng. Có những viên đạn không rõ bắn từ đâu, không rõ nhằm vào ai. Chỉ nghe tiếng xé gió rất khẽ, rồi cắm vào thân cây, vào đá.

Ông Chốn nhớ cảm giác đứng trong sương, không nhìn thấy gì, nhưng vẫn phải giữ chốt. Mỗi giây trôi qua đều căng như dây đàn.

Sương mù làm mờ cảnh vật, nhưng lại khiến mọi giác quan khác nhạy hơn. Tai phải nghe. Da phải cảm. Bản năng phải luôn sẵn sàng.

Ông nói:
“Trong sương mù, người lính không nhìn bằng mắt, mà bằng kinh nghiệm.”

Biên cương trong sương mù không hùng vĩ, không rõ ràng. Nhưng chính ở đó, người lính hiểu sâu sắc rằng: sự bình yên hôm nay được giữ bằng những ngày tháng mờ mịt như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn