Cựu chiến binh

BIÊN CƯƠNG VÀ TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 346

Có những con người sinh ra để gửi trao trọn vẹn tuổi thanh xuân cho từng tấc đất quê hương. Khi sương mờ còn giăng giăng trên những đỉnh núi đá tai mèo trập trùng của vùng đất Cao Bằng, người dân thôn Đống Đa, xã Thượng Nông vẫn lặng lẽ dõi theo bóng hình nhẫn nại của ông Nguyễn Văn Cầu. Ở người bệnh binh ấy, thời gian dường như không làm mờ đi ánh mắt kiên định – ánh mắt của một thời trai trẻ đã từng đi qua 11 năm đạn bom, sương muối và tình đồng đội thắm thiết nơi dải đất biên cương phía Bắc.

Tuyên Quang06/08/2026Xã Thượng Nông (Đoàn xã Thượng Nông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BIÊN CƯƠNG VÀ TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 346

Có những con người sinh ra để gửi trao trọn vẹn tuổi thanh xuân cho từng tấc đất quê hương. Khi sương mờ còn giăng giăng trên những đỉnh núi đá tai mèo trập trùng của vùng đất Cao Bằng, người dân thôn Đống Đa, xã Thượng Nông vẫn lặng lẽ dõi theo bóng hình nhẫn nại của ông Nguyễn Văn Cầu. Ở người bệnh binh ấy, thời gian dường như không làm mờ đi ánh mắt kiên định – ánh mắt của một thời trai trẻ đã từng đi qua 11 năm đạn bom, sương muối và tình đồng đội thắm thiết nơi giải đất biên cương phía Bắc.

Sinh ngày 17/7/1950, lớn lên giữa vòng tay yêu thương của xóm làng Thượng Nông, chàng thanh niên Nguyễn Văn Cầu bước vào tuổi hai mươi với biết bao ước mơ tươi đẹp. Những mùa xuân năm 1971, giữa lúc đất nước còn sục sôi hào khí, tiếng gọi thiêng liêng từ miền biên giới đã thúc giục lòng người. Tháng 5 năm ấy, ông khoác lên mình màu áo xanh chú bộ đội, tạm biệt quê nhà để dấn thân vào chặng đường gian khổ.

Được biên chế về Phòng Tham mưu, Sư đoàn 346 (F346), nhiệm vụ của ông gắn liền với dải đất miền núi Cao Bằng và những tọa độ rực lửa trên Chiến trường C. Nơi biên giáp, cái lạnh không chỉ cắt da cắt thịt mà còn ngấm vào từng hơi thở. Những đêm mưa rừng lê thê, những buổi dốc đá trơn trượt nối tiếp nhau, người lính tham mưu Nguyễn Văn Cầu cùng đồng đội phải giữ cho đầu óc luôn tỉnh táo trên từng tấm bản đồ tác chiến, từng đường dây thông tin giữ vững sự sống còn của đơn vị.

Giữa lằn ranh mong mong giữa sống và chết, điều sưởi ấm tâm hồn những người lính F346 chính là tình đồng đội sắt son. Đó là bát nước chè xanh truyền tay nhau giữa cơn sốt rét rừng run người; là củ sắn lùi chia đôi dưới hầm đất âm u; là cái nắm tay siết chặt thay lời hứa: "Dù ai ngã xuống, người còn lại vẫn phải giữ lấy từng mốc giới Tổ quốc."

Suốt 11 năm ròng rã (1971 – 1982), trải qua bao thăng trầm của lịch sử, ông đã đem trọn những năm tháng sung sức nhất của đời người cống hiến cho chiến trường phía Bắc. Những đợt hành quân dốt nát sương muối, những đêm thức trắng bên chiến hào đã từ từ bào mòn sức khỏe của người chiến sĩ.

Tháng 12 năm 1982, khi tiếng súng thưa dần, ông Nguyễn Văn Cầu xuất ngũ trở về thôn Đống Đa. Những hành trang trở về của ông không chỉ có kỷ niệm, mà còn là nỗi đau của thể xác: chiếc thân thể mang thương tổn 81%, xếp hạng Bệnh binh 1/3.

Mặc cho những cơn đau đớn gặm nhấm mỗi khi thời tiết chuyển mùa, người lính già vẫn mỉm cười nhẹ nhàng. Bởi ông biết, sức khỏe của mình đã hòa vào sự bình yên của xóm làng, vào màu xanh bạt ngàn của rừng núi biên cương. Câu chuyện của bệnh binh Nguyễn Văn Cầu không chỉ là bài ca về sự hy sinh thầm lặng, mà còn là ngọn lửa sưởi ấm, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của tự do và tình người trong giông bão.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn