Biên giới nơi những tuổi trẻ còn mãi
Tại điểm chốt ấy, tiểu đội của bác chỉ có 10 người. Mười con người, mười trái tim trẻ tuổi, nhưng phải đối mặt với bom đạn ác liệt
Cháng Vần Lìn, sinh năm 1961, quê ở xã Tùng Vài, tỉnh Tuyên Quang. Câu chuyện của bác là ký ức chân thật về những năm tháng khốc liệt của chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1981 tham gia dân quân tập trung, khi đất nước đứng trước thử thách cam go bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Năm đó, bác Lìn mới chỉ khoảng 15 tuổi, lứa tuổi nhiều bạn trẻ hôm nay còn đang cắp sách tới trường. Thế nhưng, khi tiếng pháo từ bên kia biên giới nổ rền, khi quê hương bị uy hiếp, bác đã không do dự, tình nguyện tham gia vào lực lượng dân quân tập trung của xã. Bác nhận nhiệm vụ đi chốt tại Pao Mã Phìn, nơi được xem là tuyến phòng thủ của địa phương.
Tại điểm chốt ấy, tiểu đội của bác chỉ có 10 người. Mười con người, mười trái tim trẻ tuổi, nhưng phải đối mặt với bom đạn ác liệt. Bên phía Trung Quốc liên tục bắn pháo sang, đặc biệt khốc liệt là tại thôn Chúng Trải. Cả tiểu đội luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng hy sinh.
Điều kiện chiến đấu thời đó vô cùng khó khăn. Thiếu thốn lương thực, thiếu áo ấm, cái rét của vùng cao như cứa vào da thịt. Có ngày chỉ có nắm ngô, củ sắn cầm hơi, vậy mà vẫn phải trực chiến 24/24. Bác Lìn kể lại, có những đêm giá lạnh đến mức bàn tay không cầm nổi khẩu súng, nhưng không ai rời vị trí; ai cũng hiểu rằng “lùi một bước là mất làng, mất bản”.
Không chỉ chiến đấu với kẻ thù, các chiến sĩ dân quân còn phải đối mặt với giây phút đầy ám ảnh: những đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Dẫu vậy, họ vẫn kiên cường, bình tĩnh, vững vàng giữ chốt.
Khi chiến sự tạm lắng, bác và gia đình phải sơ tán xuống Bắc Sum rồi nhiều 3 năm sau mới quay trở lại Tả Ván ổn định cuộc sống. Hôm nay, ở tuổi xế chiều, bác Lìn đã có hai người con trai trưởng thành, cả hai đều tham gia nghĩa vụ quân sự và trở về mạnh khỏe. Đó là niềm tự hào lớn nhất của bác – niềm tự hào về một gia đình tiếp nối truyền thống “quê hương gọi, con sẵn sàng lên đường”.
Câu chuyện của bác Cháng Vần Lìn không phải là câu chuyện phi thường, mà là câu chuyện của biết bao con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng lửa đạn. Nhưng chính từ những con người bình dị ấy, dân tộc ta viết nên những trang sử hào hùng, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương.
Thế hệ trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng hơn giá trị của hòa bình, phải sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc, với gia đình và với chính bản thân mình. Bởi hòa bình không tự nhiên mà có – hòa bình là máu, là nước mắt, là sự kiên cường và lòng yêu nước của những người như bác Cháng Vần Lìn.



