Cựu chiến binh

BIÊN GIỚI TÂY NAM- NƠI SỤC SÔI Ý CHÍ CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ LÃNH THỔ TỔ QUỐC

Hưng Yên30/12/2025THPT Khoái Châu (xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở độ tuổi 71, dù đang có một cuộc sống viên mãn, đầm ấm bên gia đình và người thân nhưng ký ức về những trận chiến đấu căng thẳng, ác liệt vẫn như in trong lòng người chiến sĩ Đỗ Cao Nhạc (sống tại thôn 3, xã Chí Minh, tỉnh Hưng Yên) . Hành trình từ chàng trai trẻ mang trong mình nhiệt huyết cháy bỏng muốn cống hiến cho Tổ Quốc đến khi trở thành người lính cụ Hồ với đầy thương tích trên người, ông đã trải qua vô số cuộc chiến đấu với quân thù nhưng một trong số trận chiến khiến ông nhớ mãi và ám ảnh đến tận bây giờ là trận biên giới Tây Nam vào cuối năm 1978.

Trận chiến khó quên

Vào ngày 19-10-1974, như bao thành niên yêu nước khác, ông Nhạc gia nhập hàng ngũ quân đội, vác trên vai sứ mệnh của người lính tiền tuyến quyết tâm bảo vệ, giữ vững độc lập lãnh thổ cho Tổ quốc. Ông được tham gia vào đơn vị C11-K6-E2-F8 của Quân khu 9. Sau 4 năm trải qua biết bao gian khổ của chiến tranh, năm cuối năm 1978 ông nhận được tin sẽ ra biên giới Tây Nam để chống lại cuộc chiến tranh của đội quân Khơ Me.

Ngược dòng lịch sử, vào 47 năm trước, từ cuối tháng 11/1978 ông cùng đơn vị từ Đô Lương (Nghệ An) lên tàu và di chuyển vào Rạch Giá, Hà Tiên ( tỉnh Kiên Giang cũ) trong vòng 15 ngày. Khi vào đến Rạch Giá, trung đoàn xuống tàu thủy chạy sông Rạch Giá về thị trấn Hà Tiên. “Ngày 5-12-1978, khi đến nơi hiện ra trước mắt thị trấn Hà Tiên bị bọn Pôn Pốt đánh tan hoang, chém giết người dân, không còn ai chỉ còn thị trấn hoang sơ, tan tác” Ông Nhạc kể lại.

Vào đêm ngày 18-12-1978, một đơn vị tiền tiêu giáp biên giới Việt Nam và Campuchia đã bị đội quân Pôn Pốt đánh úp, chúng đã chiếm toàn bộ chốt của đơn vị K4-D2. Không thể để cho từng tấc đất xương máu của Tổ Quốc rơi vào tay địch, từ ngày 19-22/12/1978, toàn bộ trung đoàn họp bàn công tác tác chiến để lấy lại chốt Xá Xía, Hà Tiên.

Đến tối ngày 22-12, toàn đơn vị tiền nhập, chuẩn bị kỹ lượng cho trận đánh vào sáng hôm sau. Đến đúng 4 giờ sáng ngày 23-12, toàn đơn vị ta nổ súng báo hiệu cho một cuộc chiến đầy khốc liệt, quân ta đánh vào cứ điểm địch, dùng hỏa lực trước tiên trong vòng 45 phút đầu. Đến 5 giờ sáng, ông cùng đồng đội đánh lên chốt ở chùa Xá Xía. Với tinh thần thép, anh dũng chiến đấu, đánh trả quyết liệt, quân ta đã chiếm lại toàn bộ địa bàn và đánh đuổi được quân Pôn Pốt.

Ông Đỗ Cao Nhạc kể lại câu chuyện. (Hình ảnh: Người thực hiện)

“Trận đánh lúc đấy rất ác liệt, đơn vị thương vong rất nhiều. Quân Pôn Pốt đầu tiên chống trả rất mạnh mẽ, nhưng sau đó biết đã thất thế nên dần rút lui về bên kia biên giới, quân ta thành công giữ lại được chốt và bảo vệ được đất của mình” ông Nhạc nhớ lại. Đến ngày 31/12/1978, quân và dân ta đã hoàn thành nhiệm vụ đánh đuổi quân Pol Pot, thu hồi toàn bộ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc bị kẻ thù lấn chiếm. Sau đó ông tiếp tục lên đường cùng quân ta tiến vào Campuchia tham gia giải phóng thủ đô Phnom Penh của nước bạn. Thắng lợi trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam của ông và đồng đội có ý nghĩa vô cùng to lớn- khẳng định ý chí tự chủ, tinh thần đoàn kết của quân dân, đồng thời giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi vũng lầy diệt vong do đội quân Khơ Me đỏ gây ra.

Những vết thương không bao giờ lành

Dù gần 5 thập kỷ đã trôi qua, nhưng những mất mát, nỗi đau mà chiến tranh gây ra vẫn khiến người lính Đỗ Cao Nhạc ám ảnh mãi. Ông vẫn nhớ rõ sự hoang mang, lo lắng khi nhận được tin phải cùng đồng đội tiến vào biên giới ở Kiên Giang: “Ban đầu khi mới đưa quân vào, mọi người đều hoang mang vì địa hình rất lạ, sông nước ba mặt giáp biển, một mặt còn lại là biên giới đất liền giáp với Campuchia.”. Nhưng người lính cụ Hồ vẫn giữ vững lập trường, động viên khích lệ tinh thần anh em cùng chiến đấu. Dù anh dũng trên chiến trận là thế nhưng khi nhớ lại những người đồng đội cũ đã hy sinh, lòng ông vẫn nặng nề và đầy tiếc thương cho những người lính đã vào sinh ra tử cùng mình.

Đến khi may mắn trở về và có cuộc sống hạnh phúc cùng với gia đình, ông Nhạc vẫn thường xuyên bị ám ảnh bởi tiếng mưa bom lửa đạn trên chiến trường. Mỗi lần Tết về, người dân không chỉ ăn mừng vì một mùa xuân lại đến mà còn ăn mừng vì mùa xuân của độc lập, tự do và hạnh phúc, những tiếng bánh pháo nổ vang lên để chúc mừng năm mới. Nhưng đối với ông, tiếng pháo hoa lại gợi nhớ về tiếng súng, tiếng pháo kinh hoàng trong những năm ở chiến trường xưa. Dù người cựu chiến binh này trong suốt nhiều năm không có được một cái Tết trọn vẹn nhưng ông vẫn rất hạnh phúc vì đất nước đã bước sang kỷ nguyên hòa bình và tự do thật sự.

Không chỉ là vết sẹo về tâm lý, mà trận chiến này còn để lại những vết thương không bao giờ lành lặn trên cơ thể ông. Vết thương ở tay là do bom của giặc gây ra. Khi đó ông dùng khẩu súng EM79 chống lên miệng giao thông hào để bắn địch nhưng bị phát hiện. Quân Pôn Pốt đã bắn quả pháo cối cách miệng hầm khoảng 3 mét, khẩu súng vẫn ở trên mặt đất còn ông ở dưới hầm đang cúi xuống nhặt đạn sau balo thì pháo nổ. Quả pháo nổ ngay trước mặt ông, khiến cho khẩu súng có 6 mảnh thủng và găm vào tay của ông. Sau đó ông được đồng đội kéo ra và nấp vào trong hào để trú ẩn.

Vết thương ở tay trái của ông. (Hình ảnh: Người thực hiện)

Có thể nói, biên giới Tây Nam không chỉ là nơi diễn ra các trận đánh ác liệt của quân dân ta để giữ vững lãnh thổ đất nước, mà nơi đây còn là minh chứng lịch sử cho tinh thần yêu nước bất khuất, lòng gan dạ của những anh hùng Việt Nam vĩ đại. Giờ đây, khu vực chùa Xá Xía, huyện Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang cũ vẫn còn những tàng tích do chiến tranh để lại. Và từ đó ta càng thêm trân trọng và biết ơn cuộc sống hòa bình ngày hôm nay, vì mùa xuân của Tổ quốc đã phải đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người chiến sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn