Bài viết

BIÊN GIỚI THU ĐÔNG 1950 - TẬP 2: LA VĂN CẦU – CÁNH TAY BỊ THƯƠNG VÀ KHỐI BỘC PHÁ ĐÔNG KHÊ

Đêm Đông Khê. Phía trước là những hàng rào dây thép gai. Sau hàng rào là lô cốt của quân Pháp. Muốn bộ đội tiến lên... phải phá được lô cốt. Người được giao nhiệm vụ mang bộc phá mở đường là một chiến sĩ trẻ người Tày: LA VĂN CẦU. Ông tiến lên. Đạn địch bắn tới. Một viên đạn làm cánh tay phải của ông bị dập nát. Nhưng La Văn Cầu không dừng lại. Ông yêu cầu đồng đội xử lý cánh tay bị thương... rồi dùng cánh tay còn lại ôm bộc phá tiếp tục lao lên. Phía trước là lô cốt. Phía sau là đồng đội. Và ông biết: nếu lô cốt chưa bị phá, đơn vị chưa thể tiến lên.

Cao Bằng13/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BIÊN GIỚI THU ĐÔNG 1950 - TẬP 2: LA VĂN CẦU – CÁNH TAY BỊ THƯƠNG VÀ KHỐI BỘC PHÁ ĐÔNG KHÊ

CẬU BÉ VÙNG BIÊN GIỚI

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng.

Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo vùng biên giới và sớm tham gia cách mạng.

Năm 1948, La Văn Cầu gia nhập Đại đội 671.

Khi ấy...

ông còn rất trẻ.

Không ai biết rằng chỉ vài năm sau, cái tên ấy sẽ gắn với một trong những trận đánh nổi tiếng nhất của Chiến dịch Biên giới.


🇻🇳 NĂM 1950 – ĐÔNG KHÊ

Ngày 16/9/1950, Chiến dịch Biên giới Thu–Đông bắt đầu.

Mục tiêu đầu tiên:

ĐÔNG KHÊ.

Đây là một cứ điểm quan trọng trên đường số 4.

Quân ta cần đánh chiếm Đông Khê để phá vỡ một mắt xích trong tuyến phòng thủ biên giới của Pháp.

Trận đánh diễn ra rất quyết liệt.

Theo các tài liệu lịch sử, quân ta phải chiến đấu 54 giờ mới hoàn toàn làm chủ cụm cứ điểm Đông Khê vào sáng 18/9.

Và trong trận đánh ấy...

có một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn:

phá lô cốt đầu cầu.


💣 NHIỆM VỤ CỦA LA VĂN CẦU

La Văn Cầu được giao nhiệm vụ trong tổ bộc phá.

Nhiệm vụ của tổ:

phá hàng rào.

tiến sát lô cốt.

đặt bộc phá.

mở đường cho bộ binh xung phong.

Đây là công việc cực kỳ nguy hiểm.

Bởi người mang bộc phá phải tiến đến rất gần vị trí phòng thủ.

Và một khi bị phát hiện...

họ trở thành mục tiêu đầu tiên.


🌑 ĐÊM ĐÔNG KHÊ

Bóng tối bao phủ chiến trường.

Phía trước là hệ thống phòng thủ.

Phía sau là những người lính đang chờ đường tiến.

La Văn Cầu cùng đồng đội tiến lên.

Từng bước...

từng bước...

rất gần lô cốt.

Tiếng súng từ phía đối phương vang lên.

Nhưng họ vẫn tiếp tục.


💥 VIÊN ĐẠN

Rồi...

một loạt đạn quét tới.

La Văn Cầu bị trúng đạn.

Cánh tay phải bị dập nát.

Máu chảy.

Cánh tay gần như không còn khả năng sử dụng.

Một người lính bình thường trong tình huống ấy có thể đã phải rút khỏi chiến trường.

Nhưng La Văn Cầu nghĩ đến một điều:

LÔ CỐT VẪN CÒN ĐÓ.


🩸 “CHẶT CÁNH TAY CHO TÔI!”

Theo các tư liệu lịch sử, trong tình trạng bị thương nặng, La Văn Cầu yêu cầu đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để khỏi vướng khi tiếp tục chiến đấu.

Đây là chi tiết nổi tiếng nhất trong câu chuyện về ông.

Nhưng nếu chỉ kể:

“Ông chặt cánh tay rồi lao lên”

thì câu chuyện sẽ trở thành một huyền thoại đơn giản.

Điều quan trọng hơn là phải hiểu:

ông đang đứng trước một nhiệm vụ chưa hoàn thành.


✋ CHỈ CÒN MỘT CÁNH TAY

Cánh tay phải không còn.

Nhưng:

cánh tay trái vẫn còn.

La Văn Cầu tiếp tục giữ khối bộc phá bằng tay còn lại.

Phía trước:

lô cốt.

Phía sau:

đồng đội.

Khoảng cách:

không còn xa.


💣 KHỐI BỘC PHÁ

La Văn Cầu ôm bộc phá tiến lên.

Một người bị thương nặng.

Một tay đã mất.

Nhưng vẫn di chuyển về phía mục tiêu.

Không phải vì ông không biết sợ.

Mà bởi ông hiểu:

nếu mình dừng lại, những người phía sau sẽ khó tiến lên.


💥 TIẾNG NỔ

La Văn Cầu tiếp cận lô cốt.

Đặt bộc phá.

Rồi...

một tiếng nổ vang lên.

Lô cốt bị phá.

Một khoảng trống xuất hiện trong hệ thống phòng thủ.

Và đó chính là điều tổ bộc phá cần tạo ra:

MỞ ĐƯỜNG CHO ĐƠN VỊ XUNG PHONG.

Các chiến sĩ phía sau tiếp tục tiến lên.

MỘT CÁI TÊN ĐI VÀO LỊCH SỬ

Sau Chiến dịch Biên giới...

tên tuổi La Văn Cầu trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu.

Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông là một trong 7 chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Một chàng trai người Tày ở Cao Bằng...

đã trở thành một trong những người lính nổi tiếng nhất của thế hệ kháng chiến chống Pháp.


🕯️ NHƯNG CÂU CHUYỆN KHÔNG KẾT THÚC Ở ĐÔNG KHÊ

Sau chiến tranh...

La Văn Cầu tiếp tục công tác trong quân đội.

Ông mang thương tật suốt đời.

Cánh tay phải đã mất trong trận Đông Khê.

Nhưng ông vẫn sống thêm hơn bảy thập kỷ.

Từ một chiến sĩ trẻ...

trở thành:

Đại tá.

Anh hùng LLVTND.

Một nhân chứng sống của Chiến dịch Biên giới 1950.


🕯️ NGÀY 24/6/2026

Và năm nay...

2026...

một chương của lịch sử đã khép lại.

Ngày 24/6/2026, Anh hùng La Văn Cầu từ trần tại Hà Nội.

Ông ra đi ở tuổi 94.

Nhưng cái tên:

LA VĂN CẦU

vẫn còn trong lịch sử Chiến dịch Biên giới.


🌄 TỪ NÚI BÁO ĐÔNG ĐẾN LÔ CỐT ĐÔNG KHÊ

Tập 1 chúng ta đã đứng trên núi Báo Đông, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh quan sát trận đánh.

Tập 2...

chúng ta đi xuống chiến hào.

Ở đó không còn là bản đồ.

Không còn là đài quan sát.

Không còn khoảng cách.

Chỉ còn:

hàng rào.

lô cốt.

đạn địch.

một người lính.

Và:

một khối bộc phá.

Đó chính là cách chúng ta sẽ tiếp tục seri:

mỗi tập một con người.

mỗi con người một câu chuyện.

không lặp nhân vật.


🧭 ĐIỀU CÒN LẠI

Điều đáng nhớ nhất về La Văn Cầu không chỉ là việc ông mất một cánh tay.

Mà là:

ông không để thương tích khiến nhiệm vụ dừng lại.

Một người lính có thể bị thương.

Có thể sợ hãi.

Có thể đau đớn.

Nhưng trong khoảnh khắc quyết định...

ông vẫn lựa chọn:

tiến lên.

Đó là điều khiến câu chuyện La Văn Cầu sống mãi.


Đông Khê đêm ấy rất tối.

Phía trước là lô cốt.

Phía sau là đồng đội.

Một viên đạn đã dập nát cánh tay phải của người lính trẻ.

Nhưng ông không quay lại.

Ông dùng cánh tay còn lại ôm khối bộc phá.

Một bước...

rồi một bước nữa...

Cho đến khi tiếng nổ vang lên.

Lô cốt bị phá.

Con đường mở ra.

Và cái tên La Văn Cầu bước vào lịch sử.

Đông Khê – 1950.

Một cánh tay mất đi.

Một con đường được mở.

Một người lính trở thành biểu tượng.

MỘT CÁI TÊN ĐI VÀO LỊCH SỬ

Sau Chiến dịch Biên giới...

tên tuổi La Văn Cầu trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu.

Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông là một trong 7 chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Một chàng trai người Tày ở Cao Bằng...

đã trở thành một trong những người lính nổi tiếng nhất của thế hệ kháng chiến chống Pháp.


🕯️ NHƯNG CÂU CHUYỆN KHÔNG KẾT THÚC Ở ĐÔNG KHÊ

Sau chiến tranh...

La Văn Cầu tiếp tục công tác trong quân đội.

Ông mang thương tật suốt đời.

Cánh tay phải đã mất trong trận Đông Khê.

Nhưng ông vẫn sống thêm hơn bảy thập kỷ.

Từ một chiến sĩ trẻ...

trở thành:

Đại tá.

Anh hùng LLVTND.

Một nhân chứng sống của Chiến dịch Biên giới 1950.


🕯️ NGÀY 24/6/2026

Và năm nay...

2026...

một chương của lịch sử đã khép lại.

Ngày 24/6/2026, Anh hùng La Văn Cầu từ trần tại Hà Nội.

Ông ra đi ở tuổi 94.

Nhưng cái tên:

LA VĂN CẦU

vẫn còn trong lịch sử Chiến dịch Biên giới.


🌄 TỪ NÚI BÁO ĐÔNG ĐẾN LÔ CỐT ĐÔNG KHÊ

Tập 1 chúng ta đã đứng trên núi Báo Đông, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh quan sát trận đánh.

Tập 2...

chúng ta đi xuống chiến hào.

Ở đó không còn là bản đồ.

Không còn là đài quan sát.

Không còn khoảng cách.

Chỉ còn:

hàng rào.

lô cốt.

đạn địch.

một người lính.

Và:

một khối bộc phá.

Đó chính là cách chúng ta sẽ tiếp tục seri:

mỗi tập một con người.

mỗi con người một câu chuyện.

không lặp nhân vật.


🧭 ĐIỀU CÒN LẠI

Điều đáng nhớ nhất về La Văn Cầu không chỉ là việc ông mất một cánh tay.

Mà là:

ông không để thương tích khiến nhiệm vụ dừng lại.

Một người lính có thể bị thương.

Có thể sợ hãi.

Có thể đau đớn.

Nhưng trong khoảnh khắc quyết định...

ông vẫn lựa chọn:

tiến lên.

Đó là điều khiến câu chuyện La Văn Cầu sống mãi.


Đông Khê đêm ấy rất tối.

Phía trước là lô cốt.

Phía sau là đồng đội.

Một viên đạn đã dập nát cánh tay phải của người lính trẻ.

Nhưng ông không quay lại.

Ông dùng cánh tay còn lại ôm khối bộc phá.

Một bước...

rồi một bước nữa...

Cho đến khi tiếng nổ vang lên.

Lô cốt bị phá.

Con đường mở ra.

Và cái tên La Văn Cầu bước vào lịch sử.

Đông Khê – 1950.

Một cánh tay mất đi.

Một con đường được mở.

Một người lính trở thành biểu tượng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn