BIÊN GIỚI THU ĐÔNG 1950 - TẬP 4: TRẦN CỪ – NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG LẤP LỖ CHÂU MAI
Rạng sáng 17/9/1950. Trận đánh Đông Khê đã bước sang một thời điểm vô cùng căng thẳng. Quân ta tiến sâu vào khu trung tâm cứ điểm. Nhưng một lô cốt vẫn còn chống trả. Hỏa lực từ lỗ châu mai khiến các chiến sĩ không thể tiến lên. Trần Cừ, người đại đội trưởng đã bị thương ở chân, vẫn dẫn đầu đồng đội xung phong. Hai lần tiến công chưa thành công. Đến lần cuối... ông lao tới sát lô cốt. Ném thủ pháo vào lỗ châu mai. Rồi dùng chính thân mình bịt kín vị trí hỏa lực đó. Phía sau ông... đồng đội lập tức xông lên.

ĐÔNG KHÊ – TRẬN ĐÁNH KHÔNG DỄ DÀNG
Ngày 16/9/1950, Chiến dịch Biên giới Thu–Đông chính thức mở màn bằng trận đánh Đông Khê.
Đông Khê là một cứ điểm quan trọng trên tuyến phòng thủ đường số 4 của quân Pháp.
Cứ điểm được tổ chức thành nhiều vị trí liên hoàn, có công sự kiên cố và hỏa lực mạnh.
Quân ta sử dụng lực lượng lớn để đánh Đông Khê.
Trong đó có:
Trung đoàn 174.
Trung đoàn 209.
cùng các đơn vị được tăng cường pháo binh và bộ binh.
⚔️ TRUNG ĐOÀN 209 TIẾN VÀO
Trong đội hình Trung đoàn 209 có Đại đội 336.
Người chỉ huy đại đội là:
TRẦN CỪ.
Ông sinh năm 1920.
Đến năm 1950...
ông mới 30 tuổi.
Một người đàn ông còn rất trẻ.
Nhưng ông đã trải qua nhiều năm chiến đấu và được giao chỉ huy một đại đội.
🌑 ĐÊM 16/9
Sau khi các vị trí ngoại vi của Đông Khê lần lượt bị tiến công, quân ta chuyển hướng đánh vào khu trung tâm.
Pháo binh bắn.
Bộ binh tiến.
Những tổ bộc phá mở đường.
Hàng rào dây thép gai bị phá.
Nhưng phía bên kia...
quân Pháp chống trả quyết liệt.
Các lô cốt vẫn liên tục nhả đạn.
🔥 MỘT LỖ CHÂU MAI
Trong công sự...
một khẩu súng được đặt phía sau lỗ châu mai.
Đó là một khe hẹp trong công sự, cho phép hỏa lực bên trong bắn ra ngoài trong khi người bên trong vẫn được che chắn.
Từ vị trí ấy...
đạn liên tục bắn ra.
Bộ đội ta muốn tiến lên phải vượt qua vùng hỏa lực đó.
🪖 TRẦN CỪ DẪN ĐẦU
Trần Cừ không đứng phía sau.
Ông trực tiếp dẫn đại đội tiến lên.
Lần thứ nhất...
không thành công.
Lần thứ hai...
vẫn không thành công.
Hỏa lực từ lô cốt quá mạnh.
Theo tư liệu lịch sử được dẫn lại từ Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, Trần Cừ tiếp tục chỉ huy đơn vị tiến công và bản thân ông bị thương ở chân.
🩸 BỊ THƯƠNG NHƯNG KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Một người lính bị thương có thể được đưa về phía sau.
Nhưng Trần Cừ vẫn ở lại.
Ông hiểu:
lô cốt chưa bị tiêu diệt.
Đại đội chưa thể hoàn thành nhiệm vụ.
Và những người lính phía sau vẫn đang chờ một con đường để tiến lên.
🌅 TRỜI BẮT ĐẦU SÁNG
Trận đánh kéo dài.
Đêm dần qua.
Trời bắt đầu sáng.
Nhưng vị trí phòng thủ cuối cùng vẫn còn đó.
Thời gian không còn nhiều.
Nếu để đối phương tiếp tục giữ lô cốt...
quân ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Trần Cừ quyết định:
TIẾP TỤC XUNG PHONG.
💥 QUẢ THỦ PHÁO
Ông lao tới sát lô cốt.
Trong tay là một quả thủ pháo.
Khoảng cách giữa ông và lỗ châu mai ngày càng gần.
Hỏa lực vẫn bắn ra.
Nhưng Trần Cừ vẫn tiến.
Rồi...
ông ném thủ pháo vào lỗ châu mai.
🕯️ KHOẢNH KHẮC CUỐI CÙNG
Nhưng tiếng súng từ trong lô cốt vẫn chưa hoàn toàn tắt.
Trần Cừ đã bị thương.
Ông biết nếu lỗ châu mai tiếp tục hoạt động...
đồng đội phía sau sẽ không thể tiến lên.
Và rồi...
ông lao tới.
DÙNG THÂN MÌNH BỊT KÍN LỖ CHÂU MAI.
Hỏa lực từ lô cốt bị chặn lại.
Một khoảng trống được mở ra.
Và những người lính phía sau...
xông lên.
⚔️ ĐẠI ĐỘI XÔNG LÊN
Khoảnh khắc người chỉ huy ngã xuống...
không phải là lúc trận đánh kết thúc.
Ngược lại.
Đó là lúc những người lính phía sau đánh mạnh hơn.
Họ tràn lên.
Tiêu diệt lực lượng còn lại trong lô cốt.
Hoàn thành nhiệm vụ.
Các nguồn tư liệu lịch sử của Cao Bằng và Thông tin Đối ngoại đều ghi nhận hành động của Đại đội trưởng Trần Cừ đã mở đường cho đơn vị xông lên diệt địch.
🕯️ TRẦN CỪ KHÔNG TRỞ VỀ
Ngày 17/9/1950...
Trần Cừ hy sinh tại Đông Khê.
Ông mới 30 tuổi.
Chiến dịch vẫn còn tiếp tục.
Nhưng người đại đội trưởng ấy...
không thể nhìn thấy ngày chiến thắng.
🇻🇳 ĐÔNG KHÊ TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU
Sau những trận đánh ác liệt, đến ngày 18/9/1950, quân ta hoàn toàn làm chủ cứ điểm Đông Khê.
Trận đánh kéo dài khoảng 54 giờ và trở thành thắng lợi mở màn quan trọng của Chiến dịch Biên giới.
Nhưng để có chiến thắng ấy...
đã có những người nằm lại.
Trong đó có:
ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG TRẦN CỪ.
🏅 MỘT NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG ĐƯỢC NHỚ TÊN
Năm 1955, Trần Cừ được truy tặng danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN.
Tên ông được nhắc đến trong những câu chuyện về trận Đông Khê.
Nhưng điều đáng nhớ không phải chỉ là một danh hiệu.
Mà là hình ảnh:
một người chỉ huy dẫn đầu đơn vị.
bị thương nhưng không rời trận địa.
và hy sinh để đồng đội có thể tiến lên.
🌄 HAI NGƯỜI LÍNH – HAI CÂU CHUYỆN
Trong trận Đông Khê, chúng ta đã gặp hai cái tên rất nổi tiếng:
La Văn Cầu
Bị thương nặng ở cánh tay nhưng vẫn ôm bộc phá tiến lên.
Trần Cừ
Bị thương ở chân nhưng vẫn dẫn đầu đơn vị và cuối cùng lấy thân mình bịt lỗ châu mai.
Hai người.
Hai nhiệm vụ.
Hai cách chiến đấu.
Nhưng cùng chung một điều:
KHÔNG BỎ VỊ TRÍ KHI NHIỆM VỤ CHƯA HOÀN THÀNH.
🕯️ ĐIỀU CÒN LẠI
Ngày nay, khi học về Chiến dịch Biên giới 1950, chúng ta thường nhớ:
16/9 – mở màn.
18/9 – Đông Khê được giải phóng.
29 ngày đêm – chiến dịch thắng lợi.
Nhưng phía sau những con số ấy...
là những con người.
Có người trở về.
Có người mang thương tật suốt đời.
Và có người...
mãi mãi nằm lại trên chiến trường.
Trần Cừ là một trong số đó.
Đêm Đông Khê.
Tiếng súng vẫn vang.
Một lô cốt vẫn chưa bị tiêu diệt.
Trần Cừ đã bị thương.
Nhưng ông vẫn tiến lên.
Một quả thủ pháo được ném vào lỗ châu mai.
Rồi người đại đội trưởng lao tới...
dùng chính thân mình bịt kín nó.
Phía sau ông...
những người lính xông lên.
Đông Khê rồi sẽ được giải phóng.
Nhưng Trần Cừ...
không bao giờ trở về.
30 tuổi.
Một người lính.
Một người chỉ huy.
Một cái tên còn lại với lịch sử:
TRẦN CỪ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



