BIẾN PHÁP TRƯỜNG THÀNH BỤC HÁT TIẾN QUÂN CA
Trong tâm thức của mỗi người dân Việt Nam, chị Võ Thị Sáu không chỉ là một cái tên trong sách lịch sử, mà đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ yêu nước. Ngã xuống khi chưa đầy 20 tuổi, người con gái Đất Đỏ đã dùng chính mạng sống và khí phách hiên ngang của mình để viết nên một huyền thoại, biến giây phút hành hình thành khúc ca khải hoàn của lòng yêu nước.
Người thiếu nữ đất đỏ mang trái tim quả cảm
Võ Thị Sáu (1933–1952) sinh ra tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay là huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Lớn lên trong ngọn lửa rực trời của cuộc kháng chiến chống Pháp, mới 14 tuổi, chị đã dũng cảm tham gia vào đội Công an xung phong Đất Đỏ.
Không quản ngại hiểm nguy, chị nhận nhiệm vụ len lỏi vào các chợ, các đồn bốt của địch để đưa thư mật, tiếp tế và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo. Tiêu biểu là trận ném lựu đạn diệt tên ác ôn Tổng tòng ngay tại phiên chợ Tết, khiến thực dân Pháp và tay sai phải khiếp vía trước sự xuất quỷ nhập thần của "người con gái nhỏ".
Bản lĩnh sắt đá trong ngục tù và chuyến tàu ra "địa ngục trần gian"
Năm 1950, trong một chiến dịch, Võ Thị Sáu không may rơi vào tay giặc. Thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man, từ giật điện đến đánh đập nhằm khuất phục ý chí của chị. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất chúng nhận được là cái nhìn trừng trừng đầy căm giận và sự im lặng thép.
Không thể khai thác được gì, thực dân Pháp đã mở một phiên tòa, hèn nhát kết án tử hình người thiếu nữ chưa đến tuổi thành niên. Sự kiện này đã vấp phải sự phản đối dữ dội từ dư luận trong nước và quốc tế. Lo sợ phong tào đấu tranh ở đất liền, rạng sáng một ngày đầu năm 1952, chúng lén lút đưa chị ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" – để thi hành án.
Bản lĩnh trước tòa án thực dân: Khi vị thẩm phán Pháp rung chuông hỏi: "Có hối hận không?", chị Võ Thị Sáu đã dõng dạc trả lời trước tòa: "Tôi không có tội. Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là một tội lỗi!"
Khoảnh khắc bất tử giữa hàng dương
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, giặc giải chị Võ Thị Sáu ra pháp trường Hàng Dương. Cái chết cận kề không làm người con gái ấy run sợ. Trên suốt đoạn đường ra bãi bắn, chị vẫn ung dung cài một đóa hoa tươi lên tóc và hát vang bài hát Tiến quân ca.
Khi tên đao phủ tiến lên định dùng chiếc băng đen để bịt mắt, chị gạt phắt đi và nói lớn:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấu mảnh đất quê hương thân yêu đến phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Trước khi loạt đạn tội ác vang lên, chị đã hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Người con gái ấy ngã xuống lúc bình minh vừa hé rạng, máu của chị thấm đẫm cát biển Côn Đảo, nhưng tinh thần kiên trung thì hóa thành bất tử.
Đóa hoa còn thơm mãi với thời gian
Chị Võ Thị Sáu nằm lại nghĩa trang Hàng Dương, nhưng câu chuyện về chị đã trở thành một huyền thoại sống mãi. Người dân Côn Đảo truyền tai nhau những câu chuyện linh thiêng về chị Sáu, coi chị như một vị nữ thần bảo hộ cho sự bình yên của hòn đảo này. Hình tượng của chị cũng bước vào thơ ca, nhạc họa một cách tự nhiên và xúc động nhất qua bài hát Biết ơn chị Võ Thị Sáu của nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, đất nước đã thay da đổi thịt, nhưng bài học về lòng dũng cảm, sự kiên trung và lòng yêu nước vô điều kiện của chị Võ Thị Sáu vẫn luôn là ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ trẻ. Chị nhắc nhở chúng ta rằng: Thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi nó gắn liền với vận mệnh và tương lai của Tổ quốc.



