BIỆN VĂN THANH – NGƯỜI CHỈ HUY Ở LẠI CÙNG TRẬN ĐỊA
Đỗ Vân Anh
BIỆN VĂN THANH – NGƯỜI CHỈ HUY Ở LẠI CÙNG TRẬN ĐỊA
Những năm cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, chiến trường miền Trung trở thành một trong những nơi diễn ra những cuộc đọ sức quyết liệt giữa các lực lượng. Trong đó, tuyến Đường 9 – Khe Sanh là địa bàn có vị trí quan trọng về quân sự. Núi rừng hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, những tuyến đường chiến lược thường xuyên bị đánh phá khiến mỗi nhiệm vụ tại đây đều là một thử thách lớn đối với người lính.
Trong những năm tháng ấy, Trung đoàn 1, Sư đoàn 324 là một trong những đơn vị chủ lực hoạt động trên chiến trường. Trong đội hình của đơn vị có Biện Văn Thanh – một cán bộ chỉ huy đã để lại dấu ấn bằng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm đặc biệt đối với nhiệm vụ và đồng đội.
Là người cán bộ trực tiếp chỉ huy bộ đội, Biện Văn Thanh hiểu rằng ở chiến trường, mệnh lệnh không chỉ được truyền đi bằng lời nói. Người chỉ huy phải có mặt ở những nơi khó khăn nhất, phải cùng chiến sĩ đối mặt với hiểm nguy và quan trọng hơn, phải giữ được sự bình tĩnh khi tình thế trở nên căng thẳng.
Phẩm chất ấy được thể hiện rõ trong một trận chiến đấu trên tuyến Đường 9 – Khe Sanh.
Trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng khốc liệt. Đơn vị của Biện Văn Thanh phải đối mặt với sức ép lớn từ lực lượng Mỹ. Các vị trí chiến đấu liên tục bị uy hiếp, tình hình trên trận địa thay đổi từng giờ. Trong hoàn cảnh ấy, nhiệm vụ quan trọng nhất là giữ vững vị trí, không để đội hình bị chia cắt và bảo đảm tuyến giao thông chiến lược tiếp tục được kiểm soát.
Giữa tiếng bom đạn và những đợt tiến công dồn dập, Biện Văn Thanh vẫn bám sát trận địa để chỉ huy bộ đội.
Ông hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến đội hình bị phá vỡ. Vì vậy, dù tình hình ngày càng nguy hiểm, ông vẫn cùng cán bộ, chiến sĩ giữ vững vị trí chiến đấu.
Rồi Biện Văn Thanh bị thương nặng.
Với một người lính, bị thương giữa trận địa đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng. Nhưng với người cán bộ chỉ huy, đó còn là thời điểm phải lựa chọn giữa sự an toàn của bản thân và nhiệm vụ của đơn vị.
Biện Văn Thanh đã lựa chọn ở lại.
Dù vết thương nặng, ông vẫn tiếp tục chỉ huy bộ đội. Ông động viên cán bộ, chiến sĩ giữ vững tinh thần, tổ chức lực lượng và tiếp tục chiến đấu. Trong thời khắc khắc nghiệt ấy, ông không rời khỏi vị trí để tìm sự an toàn cho riêng mình.
Sự có mặt của người chỉ huy có ý nghĩa rất lớn đối với những người lính đang chiến đấu.
Họ biết rằng người chỉ huy của mình đang bị thương nhưng vẫn ở lại.
Họ biết rằng ông vẫn đang cùng họ đối mặt với trận đánh.
Và chính điều đó trở thành nguồn động viên để những người lính tiếp tục giữ vững vị trí.
Biện Văn Thanh đã chiến đấu cho đến khi trận đánh kết thúc.
Nhưng ông không thể trở về cùng đồng đội.
Do vết thương quá nặng, ông đã anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Biện Văn Thanh là một phần của sự khốc liệt trên chiến trường Đường 9 – Khe Sanh. Trong những năm tháng ấy, biết bao người lính đã chiến đấu giữa núi rừng miền Trung và không có cơ hội trở về. Có những người trở lại sau chiến tranh với những vết thương trên cơ thể; có những người mang theo ký ức về đồng đội đã nằm lại; và cũng có những người mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân như Biện Văn Thanh.
Nhưng sự hy sinh của ông không bị thời gian lãng quên.
Sau chiến tranh, những thành tích và sự hy sinh của Biện Văn Thanh được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng cao quý dành cho những người đã có thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu.
Đối với những người từng chiến đấu cùng ông, danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước. Đó còn là sự khẳng định đối với một người đồng đội đã sống đúng với trách nhiệm của người cán bộ: khi chiến sĩ cần, ông có mặt; khi trận địa nguy hiểm, ông không rời đi; khi bản thân bị thương, ông vẫn nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội.
Trong chính đơn vị mà ông từng chiến đấu, tên tuổi Biện Văn Thanh tiếp tục được lưu giữ. Một công viên tưởng niệm mang tên Anh hùng, liệt sĩ Biện Văn Thanh được đặt tại Trung đoàn 1, Sư đoàn 324.
Công trình ấy không chỉ là nơi tưởng niệm một người đã hy sinh.
Đó còn là nơi để các thế hệ cán bộ, chiến sĩ hôm nay nhớ về những người đã từng chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt nhất. Mỗi ngày, những người lính trẻ bước qua nơi mang tên Biện Văn Thanh cũng là một lần được nhắc nhớ về truyền thống của đơn vị và về trách nhiệm của người quân nhân đối với Tổ quốc, nhân dân và đồng đội.
Có lẽ điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của Biện Văn Thanh không nằm ở một chức vụ hay một phần thưởng.
Đó là khoảnh khắc ông bị thương nhưng vẫn quyết định ở lại trận địa.
Bởi trong chiến tranh, bản lĩnh của người lính được thử thách rõ nhất khi đứng trước hiểm nguy. Người ta có thể nói về lòng dũng cảm khi bình yên, nhưng chỉ khi đối diện với thương tích và cái chết, sự lựa chọn của một con người mới cho thấy họ thực sự coi trọng điều gì.
Biện Văn Thanh đã lựa chọn nhiệm vụ.
Ông lựa chọn đồng đội.
Và ông lựa chọn ở lại.
Sự lựa chọn ấy đã khiến ông không thể trở về, nhưng cũng khiến tên tuổi ông ở lại với lịch sử.
Nhìn lại cuộc đời Biện Văn Thanh, có thể thấy hình ảnh một người cán bộ quân đội không chỉ được tạo nên bởi khả năng chỉ huy mà còn bởi trách nhiệm với những người mình dẫn dắt. Người chỉ huy phải dám đi đầu, dám chia sẻ gian khổ và sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy cùng chiến sĩ.
Biện Văn Thanh đã thể hiện phẩm chất ấy trong những giờ phút khắc nghiệt nhất của cuộc chiến.
Ông đã ngã xuống trên chiến trường Đường 9 – Khe Sanh, nhưng câu chuyện về ông vẫn được truyền lại qua đơn vị, qua đồng đội và qua những thế hệ quân nhân sau này.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những tiếng súng năm xưa đã im.
Nhưng giữa cuộc sống hòa bình hôm nay, cái tên Biện Văn Thanh vẫn nhắc chúng ta về một thế hệ đã từng sống trong những năm tháng không có sự lựa chọn dễ dàng. Họ phải đứng giữa hiểm nguy và quyết định mình sẽ làm gì.
Biện Văn Thanh đã chọn ở lại cùng đồng đội.
Và chính sự lựa chọn ấy đã làm nên hình ảnh của một người anh hùng.
Một người chỉ huy có thể đã ra đi từ chiến trường Đường 9 – Khe Sanh từ nhiều năm trước, nhưng tinh thần trách nhiệm của ông vẫn còn ở lại: trong ký ức của đồng đội, trong truyền thống của Trung đoàn 1, Sư đoàn 324 và trong sự tưởng nhớ của những thế hệ hôm nay.
Biện Văn Thanh – người đã đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự an toàn của bản thân, để rồi mãi mãi ở lại với lịch sử trong tư thế của một người lính không lùi bước trước hiểm nguy.



