Biến xe lôi thành pháo đài mật giữa lòng thị tứ Châu Thành
Câu chuyện về lòng dũng cảm của dì Tư Mai khi biến chiếc xe lôi đạp chở hàng bông hằng ngày thành một "pháo đài mật". Bằng sự bình tĩnh và mưu trí, dì đã qua mặt hàng loạt bốt gác gắt gao của địch để vận chuyển thuốc men và khí tài cứu nguy cho thương binh tại căn cứ vùng ven.
Vào những năm đỉnh điểm của cuộc kháng chiến chống Mỹ, địa bàn huyện Châu Thành (Kiên Giang) bị địch phong tỏa nghiêm ngặt bằng hệ thống đồn bốt "dày như răng lược". Tuyến lộ giao thông từ các chợ đầu mối về vùng căn cứ luôn có cảnh sát dã chiến và mật báo viên túc trực để kiểm tra từng giỏ xách, từng chuyến xe nhằm ngăn chặn nguồn nhu yếu phẩm tuồn vào chiến khu.
Dì Tư Mai khi ấy là một thiếu nữ đôi mươi, mang vỏ bọc là người con gái xóm chài hiền lành, hằng ngày đạp chiếc xe lôi chở đầy rau củ, cá mắm từ chợ thị tứ đi bán dạo dọc các ngả đường Châu Thành. Thế nhưng, ít ai ngờ rằng phía dưới thùng xe lôi hai đáy được thiết kế vô cùng tinh vi là nơi cất giấu hàng trăm liều thuốc kháng sinh, bông băng y tế và cả tài liệu tối mật của Huyện ủy.
Mùa mưa năm 1972, căn cứ tiền phương của ta ở vùng ven chịu tổn thất sau một trận càn quét lớn, nhiều đồng chí bị thương nặng đang trong tình trạng nguy kịch vì thiếu thuốc men. Dì Tư Mai nhận lệnh khẩn phải chuyển bằng được thùng hàng y tế đặc biệt vượt qua phân chi khu cảnh sát dã chiến của địch ngay trong ngày.
Khi chiếc xe lôi của dì vừa đến bốt gác cửa ngõ, một tên sĩ quan ngụy khét tiếng hách dịch bước ra, dùng roi mây gõ côm cốp vào thành xe ra lệnh dừng lại. Hắn đưa cặp mắt cú vọ soi mói khắp giỏ hàng, lật tung từng bó rau muống, rổ cá tươi. Tình thế lúc đó ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần một cái gạt tay mạnh của hắn làm lộ chiếc chốt ngầm dưới đáy thùng xe là xem như toàn bộ đường dây y tế bị đứt gãy.
Bằng sự điềm tĩnh và bản lĩnh của người chiến sĩ giao liên dạn dày sương gió, dì Tư Mai không hề hoảng hốt. Dì nở nụ cười đôn hậu của cô gái quê, nhanh tay bốc một mớ cá lóc đồng tươi rói còn giãy đành đạch nhét thẳng vào tay tên lính gác bên cạnh, vừa than vãn:
"Mấy thầy thông cảm, mưa gió ế ẩm quá, em ráng đạp chuyến này kiếm chút tiền mua gạo cho sắp nhỏ ở nhà. Có mấy con cá ngon em biếu mấy thầy nấu canh chua giải mỏi."
Thấy bộ dạng lấm lem bùn đất và sự xởi lởi của dì, lại thêm mớ cá tươi ngon ăn hời, tên sĩ quan đâm ra chủ quan, mất cảnh giác. Hắn phẩy tay chửi đổng một tiếng rồi hối thúc dì đạp xe đi ngay cho khuất mắt để tránh mùi tanh của cá.
Vừa qua khỏi tầm mắt của giặc, dì Tư Mai ra sức nhấn bàn đạp đổi hướng lao nhanh vào con đường mòn rậm rạp ven rặng dừa nước. Chuyến xe lôi của dì đã đến đích an toàn, toàn bộ số thuốc men được bàn giao kịp thời, cứu sống hàng chục chiến sĩ bị thương ngay trong đêm hôm đó.
Chiến công thầm lặng nhưng đầy mưu trí của dì Tư Mai đã viết nên một huyền thoại sống động về thế trận lòng dân và tinh thần kiên trung, bất khuất của người phụ nữ đất Châu Thành anh hùng.



