Biệt danh Bác Hồ đặt cho đại tướng Nguyễn Chí Thanh
Đại tướng Nguyễn Chí Thanh là một trong những học trò xuất sắc, cận kề và được Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt tin tưởng. Tình cảm giữa Bác Hồ và Đại tướng không chỉ là tình thầy trò, tình đồng chí chiến đấu mà còn là tình cảm gia đình ấm áp, chân thành.

Năm 1945, tại Hội nghị Toàn quốc của Đảng ở Tân Trào, ông Nguyễn Văn Vịnh (tên thật của Đại tướng) được bầu vào Bộ Chính trị và cử làm Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ. Tại đây, Bác Hồ đã trực tiếp đặt tên cho ông là Nguyễn Chí Thanh. Cái tên ấy mang trọn niềm tin cậy của Bác về một người cán bộ "chí công vô tư, trung thành, tận tụy".
Về sau, Bác còn thân mật gọi ông là "Vị tướng du kích" hay "Tướng phong trào", bởi ở bất kỳ lĩnh vực nào – từ quân sự đến nông nghiệp – Đại tướng đều hòa mình vào quần chúng, tạo nên những trào lưu thi đua sôi nổi.
Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho Đại tướng sự quan tâm sâu sắc như một người cha. Mỗi lần Đại tướng đi công tác xa hay chuẩn bị vào chiến trường miền Nam, Bác đều dặn dò tỉ mỉ từ sức khỏe, thói quen sinh hoạt đến phương pháp làm việc với cán bộ, chiến sĩ.
Tháng 7 năm 1967, khi Đại tướng Nguyễn Chí Thanh chuẩn bị trở lại chiến trường miền Nam sau kỳ họp Trung ương, Bác Hồ đã mời ông đến ăn cơm chia tay. Tuy nhiên, rạng sáng ngày 6 tháng 7 năm 1967, Đại tướng đột ngột qua đời sau một cơn thót tim cấp tính. Khi nhận tin người học trò ruột thịt qua đời, Bác Hồ đã lặng người đi vì đau xót, mất đi một người cộng sự đắc lực, một vị tướng tài ba xuất chúng của cách mạng Việt Nam.



