Anh hùng Lực lượng vũ trang

BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN – TẬP 13: 11 NGƯỜI GIỮ ĐÀI PHÁT THANH

Rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, 11 chiến sĩ Đội 4 Biệt động Sài Gòn – Gia Định do Nguyễn Gia Lộc, bí danh Năm Lộ, chỉ huy đã tiến công Đài Phát thanh Sài Gòn. Họ chiếm được khu vực đài sau một cuộc đột kích bất ngờ và chờ lực lượng kỹ thuật đến phát sóng lời kêu gọi nổi dậy. Nhưng lực lượng tiếp ứng không đến, trong khi đối phương phản kích bằng lực lượng và hỏa lực vượt trội. Sau gần một đêm chiến đấu, 10 chiến sĩ hy sinh.

Lai Châu11/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN – TẬP 13: 11 NGƯỜI GIỮ ĐÀI PHÁT THANH

Một mục tiêu không có tiếng súng

Có những mục tiêu được lựa chọn vì kho vũ khí.

Có nơi được chọn vì trung tâm chỉ huy.

Có nơi vì sân bay, bến cảng hay căn cứ quân sự.

Nhưng Đài Phát thanh Sài Gòn lại khác.

Đó là nơi có thể đưa một thông điệp đi khắp thành phố.

Một mệnh lệnh.

Một lời kêu gọi.

Một thông báo.

Một tiếng nói có thể tác động tới hàng triệu người.

Vì thế, trong kế hoạch Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Đài Phát thanh Sài Gòn trở thành một mục tiêu đặc biệt.

Không chỉ đánh vào một tòa nhà.

Mà là đánh vào một phương tiện truyền thông quan trọng của chính quyền Sài Gòn.

Đội 4

Nhiệm vụ được giao cho Đội 4 Biệt động Sài Gòn – Gia Định.

Chỉ có một lực lượng rất nhỏ.

Theo hồ sơ về trận đánh và Đài tưởng niệm hiện nay, 11 chiến sĩ do Nguyễn Gia Lộc – Năm Lộ chỉ huy được giao nhiệm vụ tấn công Đài Phát thanh Sài Gòn. (chinhphu.vn)

11 người.

Một mục tiêu quan trọng.

Một thành phố được bảo vệ nghiêm ngặt.

Nhưng họ vẫn nhận nhiệm vụ.

Năm Lộ

Nguyễn Gia Lộc, bí danh Năm Lộ, là người chỉ huy đội.

Theo các tư liệu hồi ức, trước đó ông từng nhiều lần hoạt động tại Sài Gòn, khảo sát mục tiêu và phục vụ công tác chuẩn bị cho các trận đánh.

Ông hiểu thành phố.

Hiểu những con đường.

Hiểu cách một lực lượng nhỏ có thể tiếp cận một mục tiêu được bảo vệ.

Nhưng lần này,

mục tiêu không chỉ là tiếp cận.

Phải chiếm được đài.

Và nếu có thể,

phải đưa tiếng nói của lực lượng cách mạng lên sóng.

2 giờ sáng

Rạng sáng 31/1/1968.

Tức mùng 2 Tết Mậu Thân.

Khoảng 2 giờ sáng, Đội 4 tiếp cận Đài Phát thanh Sài Gòn tại số 3 Nguyễn Đình Chiểu. (chinhphu.vn)

Thành phố lúc ấy đang trong những giờ phút đặc biệt.

Tiếng súng đã vang lên ở nhiều nơi.

Những mục tiêu trọng yếu của Sài Gòn đồng loạt bị tiến công.

Và tại Đài Phát thanh...

một nhóm người đang tiến về phía cổng.

Cánh cổng đầu tiên

Các chiến sĩ nhanh chóng tiêu diệt lực lượng bảo vệ.

Đối phương bị bất ngờ.

Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, lực lượng phòng thủ được tăng cường.

Cuộc chiến trở nên dữ dội.

Các chiến sĩ biệt động sử dụng hỏa lực và bộc phá để mở đường.

Rồi họ tiến vào bên trong.

Chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn,

Đội 4 đã chiếm được khu vực đài.

Một lực lượng nhỏ đã lọt vào một trong những cơ quan trọng yếu của chính quyền Sài Gòn. (qdnd.vn)

Chiếc micro đang chờ

Đây mới là phần quan trọng nhất của nhiệm vụ.

Đánh chiếm đài chỉ là bước đầu.

Phía sau đó là một kế hoạch:

đưa tiếng nói cách mạng lên sóng.

Những người chiến sĩ chờ các nhân viên kỹ thuật.

Nếu họ tới được...

Đài có thể hoạt động.

Thông điệp có thể được phát đi.

Những người đang chiến đấu ở các nơi khác có thể nghe thấy.

Nhân dân có thể biết rằng cuộc Tổng tiến công đã bắt đầu.

Nhưng rồi...

những người cần đến đã không đến.

Không có tiếng nói trên sóng

Đó là một trong những khoảnh khắc đáng tiếc nhất của trận đánh.

Các chiến sĩ đã chiếm được đài.

Nhưng lực lượng kỹ thuật không tới để vận hành hệ thống phát sóng.

Không có người điều khiển.

Không có chương trình.

Không có tiếng nói được truyền đi.

Kế hoạch quan trọng nhất không thể thực hiện.

Nhưng đối với những người đang ở trong đài,

không có thời gian để tiếc nuối.

Bởi bên ngoài,

đối phương đang tập hợp lực lượng.

Cuộc phản kích

Lực lượng đối phương bắt đầu phản kích.

Bộ binh tiến tới.

Xe tăng được điều động.

Máy bay yểm trợ.

Hỏa lực ngày càng mạnh.

Một nhóm chiến sĩ nhỏ phải giữ một mục tiêu rộng lớn trước lực lượng đông hơn rất nhiều.

Theo tư liệu của Báo Nhân Dân, lực lượng địch sử dụng cả xe tăng, bộ binh và máy bay để đánh giải tỏa liên tục. (nhandan.vn)

Những tiếng nổ liên tục vang lên.

Tòa nhà rung chuyển.

Nhưng Đội 4 vẫn giữ vị trí.

Bên trong phòng máy

Một số chiến sĩ tiến vào khu vực kỹ thuật.

Những thiết bị phát thanh nằm trước mặt.

Đây là thứ mà họ được giao nhiệm vụ bảo vệ.

Nhưng giờ đây,

nó lại có thể trở thành thứ mà đối phương sử dụng nếu chiếm lại được đài.

Khi nhận thấy không thể giữ mục tiêu lâu hơn,

những người lính phải đưa ra một quyết định.

Nếu không thể sử dụng được đài...

thì phải phá hủy nó.

Những người cuối cùng

Thời gian trôi qua.

Đạn dần cạn.

Lực lượng biệt động lần lượt hy sinh.

Một người.

Rồi một người nữa.

11 chiến sĩ ban đầu giờ chỉ còn lại rất ít.

Nhưng họ vẫn tiếp tục.

Đến khoảng 6 giờ sáng ngày 31/1, 10 chiến sĩ đã hy sinh.

Hai chiến sĩ cuối cùng buộc phải sử dụng bộc phá phá hỏng các thiết bị phát thanh trước khi trận chiến kết thúc. Các nguồn tổng quan của Báo Nhân Dân ghi nhận diễn biến này; một số tư liệu về Đài tưởng niệm thống kê lực lượng xuất kích là 11 người và 10 người hy sinh. (nhandan.vn)

Nhiệm vụ phát sóng không thực hiện được.

Nhưng một nhiệm vụ khác đã được hoàn thành:

Đài Phát thanh không thể tiếp tục hoạt động bình thường.

Một trận đánh ngắn nhưng khốc liệt

Nhìn trên bản đồ,

Đài Phát thanh chỉ là một điểm nhỏ.

Nhưng đối với lực lượng biệt động,

đó là một trong những mục tiêu quan trọng nhất của toàn bộ cuộc tiến công tại Sài Gòn.

Đội 4 đã phải chiến đấu với một lực lượng vượt trội.

10 người hy sinh.

Chỉ còn lại một người sống sót theo hồ sơ của Đài tưởng niệm.

Đơn vị sau đó được ghi nhận bằng những phần thưởng cao quý, trong đó có Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (chinhphu.vn)

Người còn lại

Trong những trận đánh như thế,

người sống sót thường mang theo một món nợ ký ức.

Bởi mỗi lần nhớ lại,

họ nhớ những người đã đứng cạnh mình.

Nhớ người chỉ huy.

Nhớ đồng đội.

Nhớ những phút cuối cùng.

Và nhớ một điều:

mình đã sống thay phần của những người đã nằm lại.

Trận đánh Đài Phát thanh Sài Gòn không chỉ là câu chuyện về một mục tiêu quân sự.

Nó là câu chuyện về 11 con người.

Về một nhiệm vụ.

Về một kế hoạch không hoàn thành trọn vẹn.

Nhưng cũng về sự hy sinh của những người đã chiến đấu đến cùng.

Một địa chỉ để nhớ

Ngày nay,

tại khuôn viên Đài Tiếng nói Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, số 3 Nguyễn Đình Chiểu, có Đài tưởng niệm “Biệt động Thành đánh Đài Phát thanh Sài Gòn năm 1968”. Công trình được xây dựng để tưởng nhớ những chiến sĩ đã hy sinh trong trận đánh. (baotintuc.vn)

Đó không chỉ là một công trình tưởng niệm.

Nó là lời nhắc rằng:

hơn nửa thế kỷ trước,

ngay tại nơi này,

đã có những người trẻ bước vào một trận chiến mà họ biết rất khó trở về.

Dòng kết của tập truyện

Đêm ấy,

11 người tiến về một tòa nhà.

Họ không mang theo một đội quân lớn.

Không có xe tăng.

Không có máy bay.

Chỉ có những khẩu súng,

những khối bộc phá,

và một nhiệm vụ:

chiếm Đài Phát thanh.

Họ đã làm được.

Nhưng tiếng nói mà họ mong muốn đưa lên sóng...

đã không thể vang lên.

Bởi những người kỹ thuật không đến.

Và rồi đối phương phản kích.

Những người lính lần lượt nằm xuống.

Đến sáng,

10 người đã hy sinh.

Những người cuối cùng dùng bộc phá phá hỏng thiết bị.

Rồi trận đánh kết thúc.

Hôm nay,

tiếng nói từ Đài Phát thanh vẫn vang lên mỗi ngày.

Nhưng có một thời khắc trong lịch sử,

nơi đây từng im tiếng giữa một trận chiến.

Và phía sau sự im lặng ấy...

là câu chuyện của những người đã chiến đấu để tiếng nói của mình có thể được nghe thấy.

11 người.

Một đài phát thanh.

Một đêm Tết.

Và một sự hy sinh không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN – TẬP 13: 11 NGƯỜI GIỮ ĐÀI PHÁT THANH | Câu chuyện thời hoa lửa