BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN – TẬP 5: 6 GIỜ TRONG TÒA ĐẠI SỨ QUÁN
Rạng sáng 31/1/1968, khi Sài Gòn đang đón Tết Mậu Thân, 11 chiến sĩ Biệt động Sài Gòn bất ngờ tấn công Đại sứ quán Mỹ – một trong những mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt nhất thành phố. Với lực lượng rất nhỏ, họ phá tường, tiến vào khuôn viên và chiến đấu trong nhiều giờ trước lực lượng đối phương áp đảo. Trận đánh trở thành một trong những biểu tượng nổi bật nhất của Biệt động Sài Gòn trong Xuân Mậu Thân 1968.

Đêm trước trận đánh
Sài Gòn bước vào Tết Mậu Thân 1968.
Bên ngoài, thành phố vẫn mang không khí của những ngày đầu năm.
Nhưng trong các cơ sở bí mật của lực lượng biệt động, một cuộc chuẩn bị đặc biệt đang diễn ra.
Mục tiêu lần này là Đại sứ quán Mỹ.
Đó không phải một mục tiêu bình thường.
Tòa đại sứ được xây dựng kiên cố, có tường bê tông cao bao quanh và được bảo vệ bởi lực lượng lính thủy đánh bộ Mỹ cùng các lực lượng tuần tra bên ngoài.
Muốn tấn công nơi này bằng một lực lượng nhỏ gần như là một nhiệm vụ không tưởng.
Nhưng đó chính là nhiệm vụ được giao cho Đội Biệt động 11.
Đội gồm 17 người khi được thành lập, do Ngô Thành Vân, bí danh Ba Đen, làm đội trưởng. Sau quá trình chuẩn bị, lực lượng trực tiếp thực hiện cuộc đột kích vào Đại sứ quán Mỹ là 11 chiến sĩ.
Những người lính không mặc quân phục
Họ không phải một đạo quân lớn.
Không có xe tăng.
Không có pháo binh.
Không có máy bay yểm trợ.
Họ chỉ có những khẩu súng bộ binh, súng chống tăng, lựu đạn, thủ pháo và bộc phá.
Nhưng họ có một thứ khác:
sự bất ngờ.
Khoảng 2 giờ sáng ngày 31/1/1968, những chiếc xe đưa các chiến sĩ tiếp cận khu vực Đại sứ quán Mỹ.
Sài Gòn lúc ấy vẫn còn chìm trong bóng tối.
Không ai biết rằng chỉ vài phút nữa, một trong những mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt nhất thành phố sẽ trở thành chiến trường.
Bức tường bị phá
Khi xe tiếp cận mục tiêu, các chiến sĩ nhanh chóng triển khai.
Một nhóm tiến về phía cổng.
Một nhóm tìm cách phá tường.
Tiếng súng vang lên.
Không gian vốn yên tĩnh của khu vực Đại sứ quán lập tức thay đổi.
Các chiến sĩ biệt động phá được một đoạn tường và tiến vào khuôn viên.
Một lực lượng rất nhỏ đã lọt vào bên trong một mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt.
Điều mà đối phương không nghĩ có thể xảy ra đã xảy ra.
Các chiến sĩ chia thành nhiều tổ, triển khai chiến đấu trong khuôn viên Đại sứ quán.
Những giờ phút nghẹt thở
Từ bên trong tòa nhà, lực lượng bảo vệ nhanh chóng tổ chức phản kích.
Bên ngoài, các lực lượng Mỹ và chính quyền Sài Gòn được điều tới.
Từ một cuộc đột kích bất ngờ, trận chiến trở thành cuộc đối đầu giữa một nhóm chiến sĩ biệt động và lực lượng đối phương đông hơn rất nhiều.
Nhưng những người lính biệt động vẫn bám trụ.
Họ hiểu rằng mình đang ở rất sâu trong lòng thành phố.
Phía sau không có một tuyến hậu cần lớn.
Không có con đường rút lui dễ dàng.
Mỗi viên đạn đều phải được sử dụng với sự tính toán.
Mỗi vị trí đều phải được giữ vững.
Và quan trọng nhất:
không được để đối phương dễ dàng chiếm lại mục tiêu.
Cả thế giới nhìn về Sài Gòn
Trận đánh diễn ra trong nhiều giờ.
Đại sứ quán Mỹ – nơi được xem là một biểu tượng quyền lực của Mỹ tại Sài Gòn – bất ngờ trở thành tâm điểm của cuộc chiến.
Hình ảnh những người lính Mỹ chiến đấu để giành lại tòa đại sứ nhanh chóng gây chấn động dư luận.
Đối với lực lượng biệt động, đây không chỉ là một trận đánh vào một tòa nhà.
Đó còn là một đòn đánh vào một biểu tượng.
Một nơi tưởng như bất khả xâm phạm đã bị đột nhập ngay giữa trung tâm Sài Gòn.
Những người không trở về
Cuộc chiến cuối cùng trở nên quá chênh lệch.
Lực lượng đối phương sử dụng hỏa lực mạnh, trong đó có trực thăng và xe thiết giáp để phản kích.
Những chiến sĩ biệt động lần lượt hy sinh.
Theo các tư liệu lịch sử, 10 trong số 11 chiến sĩ tham gia trận đánh đã hy sinh; một chiến sĩ bị thương và bị bắt.
Một lực lượng chỉ có vài người đã chiến đấu trong nhiều giờ tại một mục tiêu đặc biệt quan trọng.
Đó là cái giá vô cùng lớn.
Nhưng trận đánh đã tạo ra một tiếng vang vượt xa phạm vi của chiến trường Sài Gòn.
Ba Đen và những người đồng đội
Ngô Thành Vân, bí danh Ba Đen, là người chỉ huy Đội Biệt động 11.
Ông cùng đồng đội bước vào trận đánh khi biết rõ mục tiêu được bảo vệ rất nghiêm ngặt.
Những người lính ấy không thể biết chính xác mình sẽ chiến đấu trong bao lâu.
Họ chỉ biết rằng khi lệnh tiến công được phát ra...
họ phải đi.
Và khi bước qua bức tường Đại sứ quán Mỹ, họ đã bước vào một trận chiến mà khả năng trở về gần như không còn.
6 giờ không thể quên
Trận đánh kéo dài nhiều giờ.
Những con số có thể được ghi trong sách.
Ngày tháng có thể được ghi trong tài liệu.
Tên của mục tiêu có thể được ghi trên bản đồ.
Nhưng đằng sau những con số ấy là những con người bằng xương bằng thịt.
Những người đã có gia đình.
Có quê hương.
Có những người thân chờ đợi.
Có những mùa xuân chưa kịp đi qua.
Họ đã bước vào tòa Đại sứ quán trong một đêm Tết.
Và phần lớn trong số họ không bao giờ trở về.
Ý nghĩa của trận đánh
Trận đánh Đại sứ quán Mỹ là một trong những trận đánh nổi tiếng nhất của Biệt động Sài Gòn trong Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Cùng thời điểm đó, lực lượng biệt động còn tiến công nhiều mục tiêu chiến lược khác ở Sài Gòn như Dinh Độc Lập, Bộ Tổng tham mưu, Bộ Tư lệnh Hải quân và Đài Phát thanh.
Điểm đặc biệt của trận đánh Đại sứ quán Mỹ là quy mô lực lượng tham gia rất nhỏ nhưng mục tiêu lại có giá trị biểu tượng rất lớn.
Chỉ 11 người.
Một tòa nhà được bảo vệ nghiêm ngặt.
Một cuộc chiến kéo dài nhiều giờ.
Và một câu chuyện đã trở thành ký ức đặc biệt của lịch sử Sài Gòn.
Dòng kết của tập truyện
Rạng sáng hôm ấy,
Sài Gòn vẫn còn đang trong những ngày Tết.
Nhưng tại một góc thành phố,
11 người lính đã bước qua một bức tường.
Họ biết phía trước là hiểm nguy.
Biết phía sau rất khó có đường trở lại.
Nhưng họ vẫn tiến lên.
Nhiều giờ sau, trận đánh kết thúc.
10 người nằm lại.
Một người bị thương và bị bắt.
Nhưng câu chuyện về họ không kết thúc ở đó.
Bởi từ ngày hôm ấy,
mỗi khi nhắc đến Biệt động Sài Gòn,
người ta lại nhớ đến một đêm Tết năm 1968...
khi một nhóm chiến sĩ rất nhỏ
đã khiến cả một thành phố và cả thế giới
phải nhìn về một tòa nhà giữa lòng Sài Gòn.
11 người bước vào.
Chỉ một người sống sót trở ra.
Nhưng tên tuổi của những người đã nằm lại...
vẫn còn ở lại với lịch sử.



