"Biệt động Sài Gòn" và trận đánh vào Dinh Độc Lập Tết Mậu Thân 1968
Trong ký ức của bà Trương Mỹ Hoa, Sài Gòn những năm 1968 là một "núi lửa" chực chờ phun trào. Bà kể về sự mưu trí của những chiến sĩ biệt động, những người sống giữa lòng địch, cải trang thành những người dân lao động bình thường để vận chuyển vũ khí vào nội đô.
Bà nhớ lại: "Vũ khí được giấu trong các xe chở rau hoa quả, dưới những lớp cải bắp hay trong các hòm gỗ trá hình làm quan tài đám ma. Chúng tôi phải đi qua hàng chục trạm kiểm soát của cảnh sát dã chiến. Chỉ cần một chút sơ sẩy là mất mạng, nhưng tinh thần lúc đó là 'Tất cả cho tiền tuyến'. Sự ủng hộ của người dân Sài Gòn là chìa khóa. Có những gia đình đào hầm ngay dưới nền nhà mình, nơi trên đầu là quân cảnh Mỹ đi lại rầm rập."
Khi nói về những đòn tra tấn trong nhà tù Côn Đảo sau khi bị bắt, bà kể về "chuồng cọp" với sự rùng mình nhưng đầy tự hào. Địch dùng vôi bột rắc xuống từ phía trên, dùng gậy tre nhọn đâm xuống những người tù nữ. "Chúng tôi không sợ chết, chúng tôi chỉ sợ mình không đủ sức bền chí để bảo vệ tổ chức. Trong ngục tối, chúng tôi vẫn hát, vẫn dạy nhau chữ, vẫn thêu những lá cờ Tổ quốc bằng những sợi chỉ rút ra từ khăn tay." Câu chuyện của bà là minh chứng cho sức mạnh của phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: dịu dàng nhưng bất khuất.



