Anh hùng Lực lượng vũ trang

BIẾT ƠN CHỊ - NGƯỜI CON GÁI ANH HÙNG

Đắk Lắk21/04/2026Nguyễn Phước Diệu Hoài (Chi đoàn: Trường THCS Nguyễn Chí Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BIẾT ƠN CHỊ - NGƯỜI CON GÁI ANH HÙNG

Võ Thị Sáu – cái tên đã in sâu vào tâm hồn nhiều thế hệ người Việt như một biểu tượng thiêng liêng về lòng yêu nước. Đối với tôi, những xúc cảm đầu tiên về chị từ thời thơ ấu qua đoạn trích trong bài thơ “Truyền thuyết trên đảo Côn Sơn” của Phan Thị Thanh Nhàn khi còn là học sinh tiểu học. Tôi vẫn còn nhớ như in những dòng thơ ấy:

“Người con gái trẻ măng

Giặc đem ra bãi bắn

Đi giữa hai hàng lính

Vẫn ung dung mỉm cười

Ngắt một đoá hoa tươi

Chị cài lên mái tóc

Đầu ngẩng cao bất khuất

Ngay trong phút hy sinh

Bây giờ dưới gốc dương

Chị nằm nghe biển hát”

Không chỉ là một bài thơ, đó là một thước phim bi tráng về khí phách anh hùng. Hình ảnh người con gái “đầu ngẩng cao bất khuất” ấy đã gieo vào lòng tôi niềm kính phục và biết ơn vô hạn.

Đến hôm nay, khi có dịp được bày tỏ lòng mình qua cuộc thi: Tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi lại nghĩ đến chị, viết về chị - người con gái anh hùng. Đây không chỉ là một câu chuyện lịch sử mà còn là một tình cảm thiêng liêng, một lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do; của lý tưởng sống cao đẹp.

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, nay là xã Đất Đỏ, TP. Hồ Chí Minh.
Thân sinh ra chị là ông Võ Văn Hợi và bà Nguyễn Thị Đậu. Ông bà có sáu người con, chị là người con thứ năm trong gia đình (theo cách gọi ở Nam Bộ người con đầu lòng là thứ 2 và cứ gọi theo thứ tự như vậy).
Năm 1947 (14 tuổi) chị gia nhập vào đội công an xung phong quận Đất Đỏ, trừng trị ác ôn làm nhiệm vụ phá tề, trừ gian. Ngày 14/7/ 1948, chị đã dũng cảm dùng lựu đạn tấn công cuộc mít tinh do địch tổ chức tại chợ Đất Đỏ; làm cho tên tỉnh trưởng Lê Thành Tường mất mặt với quan Tây. Võ Thị Sáu được tuyên dương trước toàn đội.
Tháng 2/1950, tại phiên chợ giáp Tết Canh Dần, trong một trận tập kích ném lựu đạn diệt các tên Cả Suốt, Cả Đay và không may chị bị sa vào tay giặc. Địch đã dùng mọi cực hình để tra tấn nhưng không khai thác được gì, địch đưa chị về giam ở khám Chí Hòa (Sài Gòn).

Ông Nguyễn Văn Huê, nguyên trinh sát công an quận Đất Đỏ cùng thời với chị Sáu kể: “Chúng tôi luôn cám ơn cô Sáu. Sau khi Sáu bị bắt, toàn căn cứ đã báo động, đề phòng trường hợp xấu nhất là Sáu sẽ khai ra căn cứ”.

Căn cứ gồm các hầm bí mật và nhiều cán bộ nòng cốt, khi đó họ chỉ cách đồn Pháp chừng vài cây số.

Ông Huê bùi ngùi: “Một thời gian, không thấy địch càn quét và truy bắt được ai, chúng tôi hiểu Sáu không khai báo điều gì”.

Tổ chức nhiều lần tìm thông tin nơi giam giữ chị Sáu để giúp chị thoát ra ngoài, nhưng địch liên tục thay đổi nơi giam giữ, đưa chị lên Sài Gòn rồi đưa ra Côn Đảo, việc giải cứu không thành.

Chuyến tàu ngày 21/01/1952, thực dân Pháp đưa chị ra Côn Đảo, ngày ấy các khám giam ở Côn Đảo - nơi chưa từng có nữ tù bị giam giữ. Chúng tạm giữ chị ở Sở Cỏ (Cảnh sát tư pháp). Đêm ấy chị đã hát suốt đêm, chị hát những bài hát hào hùng của một thời kháng chiến: Lên đàng. Cùng nhau đi hùng binh, Tiến Quân ca...
Bốn giờ sáng ngày 23/01/1952, tên chủ Sở Cỏ áp giải chị đến văn phòng giám thị trưởng. Sau khi tên chánh án làm thủ tục thi hành án xong thì viên cố đạo lên tiếng:
- “Bây giờ cha rửa tội cho con...”
Chị gạt phắt lời cha cố:
- “Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới là kẻ có tội...”
Viên cố đạo kiên nhẫn thuyết phục: “Trước khi chết con có điều gì ân hận không?”
Chị trả lời: “Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và bọn tay sai bán nước.”
Lúc bấy giờ hàng ngàn trái tim của người tù chính trị tại Côn Đảo họ đã thổn thức suốt đêm, tất cả đứng dậy hát bài Chiến Sĩ Ca, đó là bài hát thời ấy dành để tiễn đưa những người đồng đội ra pháp trường.
Ra đến pháp trường, tên chánh án hỏi chị: “Còn yêu cầu gì trước khi chết?”
Chị yêu cầu: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước mình đến giây phút cuối và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người”.

Chị bắt đầu cất cao tiếng hát - Chị hát bài Tiến Quân Ca. Giọng hát của người con gái Đất Đỏ thiết tha, bay bổng. Khi tên chỉ huy ra lệnh cho bọn lính chuẩn bị nổ súng thì chị lập tức ngưng hát và thét lên:
“Đả đảo thực dân Pháp.

Việt Nam độc lập muôn năm.

Hồ Chủ Tịch muôn năm”
Tiếng thét của chị làm bọn đao phủ phải chùn tay súng, bảy tiếng súng khô khốc nổ chuệch choạc. Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang đứng đó. Cặp mắt chị trừng nhìn chúng một cách ngạo nghễ.

Chị đã anh dũng hy sinh lúc 7 giờ sáng ngày 23/01/1952 nhằm ngày 27 tháng chạp năm Tân Mão. Sự hiên ngang, dũng cảm ấy đã biến pháp trường thành đài vinh quang, biến cái chết của chị thành ngọn lửa bất diệt trong lòng dân tộc.
Chị Võ Thị Sáu hy sinh đã để lại sự thương tiếc vô hạn đối với đồng chí, đồng đội và đồng bào; đồng thời sự hy sinh của chị là lời tố cáo đanh thép đối với sự dã man và âm mưu hèn hạ của chế độ thực dân Pháp lúc bấy giờ.

Nhớ về người đồng đội của mình, ông Nguyễn Văn Huê nói: “Sáu nhỏ bé, da ngăm đen, tính gan lì, sống giản dị. Sáu không nghĩ mình là người anh hùng. Chính kẻ thù tàn bạo phải thất bại trước lòng dũng cảm của Võ Thị Sáu, chính trong cuộc chiến đấu gian khổ mà Võ Thị Sáu trở thành nữ anh hùng”.
Với những chiến công và thành tích được ghi tạc vào sử sách, ngày 02/8/1993 Chủ tịch nước Lê Đức Anh thay mặt nước CHXHCN Việt Nam quyết định phong Võ Thị Sáu danh hiệu “Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Việt Nam”
Ngày nay, chị đang an nghỉ tại Khu B2 di tích Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo. Hàng năm vào ngày 23/01, bà con nhân dân Côn Đảo tổ chức lễ giỗ và nhân dân cả nước hướng về ngày giỗ chị một cách trang trọng và đầy lòng thành kính trước anh linh người thiếu nữ anh hùng. Ngày 27/12 âm lịch, nhân dân huyện Đất Đỏ và tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ) tổ chức lễ giỗ chị theo truyền thống của dân tộc tại nhà thờ tổ tiên ở thị trấn Đất Đỏ, huyện Đất Đỏ.

Chiến công của chị không chỉ nằm ở những hành động cụ thể, mà còn ở tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và sự hy sinh vì lý tưởng cách mạng. Hình ảnh chị trong nghĩa trang Hàng Dương, nơi những bông hoa trắng nghiêng mình theo gió, vẫn luôn nhắc nhở chúng ta rằng tuổi trẻ có thể mạnh mẽ và kiên cường như thế!

Chị Võ Thị Sáu không chỉ là một người anh hùng của lịch sử, mà còn là biểu tượng về sức mạnh tuổi trẻ, lòng dũng cảm và niềm tin vào lý tưởng sống cao đẹp. Mỗi lần đọc về cuộc đời chị, tôi lại thấy mình cần phải: Sống sao cho xứng đáng với những hy sinh của thế hệ cha ông ta ngày trước.

Biết ơn chị – người con gái anh hùng, không chỉ là sự tri ân đơn thuần, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm với những người trẻ như tôi: Tuổi trẻ hôm nay cần sống trọn vẹn, dám ước mơ và dấn thân cho những điều đúng đắn, cho lý tưởng cao đẹp mà ông cha ta đã hy sinh và bảo vệ. Mỗi bước đi của chúng ta hôm nay, dù nhỏ bé, cũng là cách giữ ngọn lửa tuổi trẻ nhiệt huyết, giữ lý tưởng và lòng biết ơn với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.

Chị Võ Thị Sáu luôn sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ nói riêng và với nhân dân Việt Nam nói chung, như một ngọn lửa bất diệt giữa thời hoa lửa.

“Mùa hoa lê ki ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ. Sông núi, đất nước ơn người anh hùng. Đã chết cho đời sau…”

Âm vang bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” của nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn như nối dài câu chuyện về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do. Và trong dòng chảy kí ức ấy, tên chị Võ Thị Sáu mãi là ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn