Bài viết

Biết ơn chị Võ Thị Sáu

Võ Thị Sáu (1933–1952) là nữ anh hùng trẻ tuổi người Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), nổi tiếng với lòng dũng cảm. Tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, chị lập nhiều chiến công, bị Pháp bắt năm 1950, kết án tử hình và hy sinh tại Côn Đảo năm 1952 khi mới 19 tuổi, giữ vững khí tiết kiên cường.

Thái Nguyên13/04/2026Dương Thị Thanh Bình (Trường Tiểu học Kha Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: BIẾT ƠN CHỊ VÕ THỊ SÁU

Trong lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm, đã có rất nhiều tấm gương tuổi trẻ anh dũng hi sinh vì Tổ quốc, trong đó chị Võ Thị Sáu là một tấm gương sáng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng nhân dân Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Chị Võ Thị Sáu, sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo ở Đất Đỏ, cha làm nghề đánh xe ngựa, mẹ bán bì bún tại chợ Đất Đỏ; đầu năm 1946, thực dân Pháp trở lại chiếm các địa bàn tại Bà Rịa lần thứ hai, trong đó có Đất Đỏ. Chi Sáu lúc ấy cũng vừa tròn 11 tuổi, với bản chất thật thà, chất phát của một người con yêu nước. Trong lòng chị đã nảy sinh ý chí căm thù giặc mãnh liệt khi nhìn thấy cảnh giặc giết người cướp của tàn bạo.

Chị tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, nhờ sự mưu trí dũng cảm chị đã hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao và nhanh chóng trở thành nữ chiến sĩ trinh sát đội công an xung phong Đất Đỏ.

Tháng 2 năm 1950 chị dùng lựu đạn tiêu giệt hai tên ác ôn là Cà Đay và Cà Suốt. Thật không may chị bị sa vào tay địch, chúng giam cầm trong khám chí hòa. Chúng dùng nhiều thủ đoạn dùng đủ thứ đòn roi, tra tấn chị, chúng hi vọng sẽ có được nhưng manh mối cách mạng từ chị. Chị chết đi sống lại nhiều lần nhưng chị Sáu vẫn nêu cao tấm gương dũng cảm vươn lên, không khuất phục kẻ thù. Không khai thác được thông tin gì tên thực dân Pháp tức tối la lớn: “ muốn sống thì hãy khai ra mau!” Chị cả quyết: “Tôi không có gì để khai!”

Tháng 4 năm 1951, chúng đưa ra tòa án xét xử, tên tránh án tuyên bố: Phạm nhân Võ Thị Sáu can tội giết người, phá rối trị an, có hành vi chống lại người bảo hộ của nước Pháp Tòa tuyên án Tử hình, tịch thu toàn bộ gia sản. Trước mặt tên tránh án chị dõng dạc trả lời: “Ta còn mấy thùng rác ở Khám Chí Hòa tụi bay vô mà tịch thu, đả đảo thực dân Pháp, kháng chiến nhất định thắng lợi”.

Bản án tử hình người con gái chưa đủ vị thành niên, đã gây dư luận xôn xao trong và ngoài nước, kẻ thù run sợ không giám bắn chị tại Sài Gòn mà chúng quyết định đưa chị ra Côn Đảo. Khoảng 4 giờ sáng ngày 23/01/1952 chị Sáu đã sẵn sàng trong bộ quần áo bà ba trắng toát, bọn thực dân Pháp vô cùng ngạc nhiên vì lần đầu tiên chúng thấy một người con gái sắp bị đưa ra tử hình mà vẫn ung dung, hiên ngang đến vậy. Trước lúc hi sinh chúng đưa chị ra gặp Cha đạo để rửa tội. Cha nói: Cha sẽ rửa tội cho con. Chị nói: Tôi không có tội, yêu nước không phải là một tội, những kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội. Khi được hỏi: Con có ân hận gì trước lúc chết không? Chị đã trả lời: “Tôi chỉ ân hận khi chưa giệt hết được bọn thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước”.

Trên đường ra pháp trường, chị ngắt 1 bông hoa cài lên mái tóc. Trước khi tử hình chị đã hô to: “Đảo đảo thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!”. Cái chết của chị Võ Thị Sáu đã trở thành bất tử, chị đã hi sinh nhưng tấm gương về người con gái dũng cảm, bất khuất của chị vẫn sống mãi trong lòng người dân Việt Nam và sống mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn