Bài viết

Biểu tượng của phong trào phản chiến của sinh viên yêu nước

Nguyễn Thái Bình, sinh năm 1948 tại huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An, trong một gia đình đông con. Năm 1966, ông đỗ Tú tài toàn phần và theo học Trường Cao đẳng Nông Lâm Súc. Đến năm 1968, Nguyễn Thái Bình sang Mỹ du học bằng học bổng USAID.

Tây Ninh17/08/2026Xã Tương Dương (Đoàn xã Tương Dương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong thời gian ở Mỹ, ông tích cực tham gia các hoạt động phản đối chiến tranh Việt Nam, viết báo, diễn thuyết và vận động sinh viên lên tiếng vì hòa bình. Những hoạt động này khiến ông nhiều lần bị chính quyền Mỹ bắt giữ và cuối cùng phải trở về Việt Nam.

Ngày 2/7/1972, trên chuyến bay Pan Am 841 từ Manila đến Sài Gòn, Nguyễn Thái Bình tìm cách buộc máy bay chuyển hướng tới Hà Nội. Sau khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, ông bị tên tình báo Mỹ mặc thường phục, cùng đồng bọn n.ã s.ú.ng b.ắ.n ch.ế.t. Ông hy sinh khi mới 24 tuổi.

Nhà cầm quyền Mỹ gán cho Nguyễn Thái Bình hai tiếng “không tặc”, nhưng chỉ vài ngày sau, làn sóng công luận ở Sài Gòn và Mỹ đã đưa ra nhiều bằng chứng của một vụ mưu sát đê hèn. Anh như một tinh hoa bị thế lực đen tối hủy diệt, được thương tiếc khắp thế giới. Tổng hội sinh viên đã công khai lên tiếng: “Chúng tôi luôn giữ vững niềm tin như anh đã nói - anh chết đi vẫn còn các bạn, còn chúng tôi, còn cả một dân tộc Việt Nam anh hùng, bất khuất này, sẽ tiếp tục chiến đấu và sẽ mang chiến thắng vinh quang về cho Tổ quốc”

Sau cái chết của Nguyễn Thái Bình, các bạn học của anh đã tưởng niệm anh tại Đại học Washington. Một số tổ chức sinh viên Việt kiều cũng tổ chức các cuộc tưởng niệm anh. Và anh trở thành một biểu tượng cho phong trào phản chiến của sinh viên miền Nam Việt Nam thời bấy giờ.

Năm 2010, Nguyễn Thái Bình được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi ông ngày nay được đặt cho nhiều trường học, đường phố và công trình tại Việt Nam, như một biểu tượng của một thế hệ sinh viên đã lựa chọn lên tiếng trước chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn