Bài viết

BIỂU TƯỢNG PHỤ NỮ KIÊN TRUNG CHỐNG PHÁP , NỮ ANH HÙNG LLVTND : MẠC THỊ BƯỞI ( 1927-1951)

Hải Phòng18/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hằng ngày , trên con đường đi học quen thuộc của tôi , luôn có một cái tên khiến tôi mãi nhớ và khắc ghi đó là Mạc Thị Bưởi – một nữ anh hùng LLVTND trong thời kì kháng chiến chống pháp . Cái tên ấy như nhắc lại trong tôi một câu chuyện về thời chiến đầy khóc liệt và nghiệt ngã - một thời “bom rơi đạn lạc” khiến người dân ta phải sống khốn khổ .

Bà Mạc Thị Bưởi sinh năm 1927 và mất năm 1951. Bà sinh ra ở xã Nam Tân , huyện Nam Sách , tỉnh Hải Dương . Bà là một trong những Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên được Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phong tặng ( 1955) .Cuộc đời bà là một câu chuyện thấm dẫm tinh thần yêu nước , lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng trong “ thời hoa lửa” đầy gian khổ . 

Những năm tháng đất nước ta chìm trong khói lửa , làng quê Hải Dương ta vốn yên bình bỗng trở thành nơi giằng co ác liệt giữa ta và địch . Trong hoàn cảnh ấy , bà Mạc Thị Bưởi – một người phụ nữ nông dân bình dị - đã đứng lên trở thành chỗ dựa vững chắc cho Cách mạng nước nhà . 

Mỗi lần nhắc lại cái tên ấy, trong tiềm thức của tôi lại hiện lên một câu hỏi “ Sao họ không sợ chết nhỉ , sao người phụ nữ ấy lại can đảm đến vậy” . Ban ngày bà vẫn như bao người dân khác , cần mẫn làm ruộng , chăm lo cho cuộc sống gia đình nhưng khi màn đêm buông xuống , bà lại trở thành một nữ cách mạng . Ngôi nhà nhỏ của bà trở thành nơi che giấu cán bộ , cất giấu tài liệu , lương thực . bà thông minh ,  nhanh trí , luôn tìm cách qua mắt địch , bảo vệ an toàn cho các chiến sĩ của ta . 

Không chỉ vậy , bà còn trực tiếp tham gia vận chuyển thư từ , tiếp tế lương thực và làm liên lạc giữa các cơ sở cách mạng . Những con đường làng quen thuộc đã in dấu chân người phụ nữ ấy biết bao lần làm nhiệm vụ . Dù nhiều lần bị nghi ngờ , bị theo dõi nhưng bà vẫn không nao núng . Và rồi bà bị địch bắt ...Chúng tra khảo và đánh đập bà một cách dã man , ép bà khai ra cơ sở cách mạng . Nhưng trước những đòn roi của chúng , bà nhất định không khai . 

Trước lúc hy sinh , bà vẫn giữ vững khí tiết của một người chiến sĩ cách mạng . Bà mất vào ngày 23/4/1951 khi bà mới chỉ 24 tuổi . Vậy là một tuổi trẻ nhiệt huyết đã phải nằm xuống . Tuy vậy , chiến dịch Trần Hưng Đạo ( đánh đường số18) không những suy yếu mà còn thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh trong lòng người dân . Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé và gan dạ ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và sự bất khuất . 

Ngày 31/8/1955 , bà được nhân ta phong tặng danh hiệu Anh hụng Lực lượng vũ trang nhân dân và huân chương Quân công hạng II .

Viết đến đây , tôi cảm thấy mi mắt hơi ướt . Tôi chỉ biết lặng người đi và suy nghĩ . Cùng là những thế hệ trẻ của đất nước , nhưng những chiến sĩ cách mạng ấy đã phải hy sinh , chiến đấu bảo vệ quê hương , đất nước để giữ cho được một đất nước bình yên như ngày nay . Đó như một lời nhắc nhở , đồng thời là những tấm gương sáng để chúng ta nhìn vào mà học hỏi , để khắc ghi trong tâm trí từ đó cố gắng, phấn đấu học tập , rèn cho mình những ý chí kiên cường để xây dựng quê hương ta ngày một vững mạnh . 


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn