Bím tóc trên vai áo lính
Cô cắt bím tóc dài nhất đời mình vào buổi sáng tiễn anh ra trận. Bím tóc đen, dày, được buộc bằng sợi chỉ đỏ. Cô trao cho anh, nói khẽ: “Anh giữ làm bùa may mắn.” Anh khâu bím tóc vào mặt trong vai áo. Mỗi lần mệt mỏi, anh lại chạm tay vào đó, như chạm vào quê nhà. Qua bao lần hành quân, bím tóc phai màu nắng gió, nhưng vẫn ở đó, lặng lẽ. Ngày anh trở về sau chiến tranh, vai áo đã sờn. Anh tháo bím tóc trao lại cho cô. Cô bật khóc. Bím tóc ấy không còn là tóc, mà là cả một thời tuổi trẻ đã gửi
Cô cắt bím tóc dài nhất đời mình vào buổi sáng tiễn anh ra trận. Bím tóc đen, dày, được buộc bằng sợi chỉ đỏ. Cô trao cho anh, nói khẽ: “Anh giữ làm bùa may mắn.” Anh khâu bím tóc vào mặt trong vai áo. Mỗi lần mệt mỏi, anh lại chạm tay vào đó, như chạm vào quê nhà. Qua bao lần hành quân, bím tóc phai màu nắng gió, nhưng vẫn ở đó, lặng lẽ. Ngày anh trở về sau chiến tranh, vai áo đã sờn. Anh tháo bím tóc trao lại cho cô. Cô bật khóc. Bím tóc ấy không còn là tóc, mà là cả một thời tuổi trẻ đã gửi


