Binh
Cựu chiến binh Bùi Quốc Sủng
Tôi đã gặp rất nhiều khó khăn, gian khổ từ việc sinh hoạt, công tác chiến đấu hàng ngày và cả những hiểm nguy từ chiến trường. Đầu tiên phải kể đến việc đi bộ từ Nghệ An vào Quảng Trị, tôi cùng đoàn đi bộ 7 ngày 7 đêm từ Lệ Thuỷ (Quảng Bình) vào đến sân bay Tà Cơn (Quảng Trị). Hành trang vào tiền tuyến của một chàng thanh niên 18 tuổi với cân nặng chỉ khoảng 37kg, bao gồm: Võng, quần áo, 3kg lương khô, 2kg thịt hộp, 1 cái cuốc và 1 khẩu súng.
Ngày ấy đói, không có nhiều đồ ăn, mỗi tối trước khi đi đánh địch thì mỗi người chỉ được phát một chiếc lương khô. Khi đó, món “chè cháo lương khô” được làm từ nước sông Thạch Hãn khuấy với lương khô là món chống đói của chúng tôi.
Bên cạnh những bữa ăn lưng bụng, tôi và đồng đội phải gồng mình vác nòng pháo 50, 60 cân mặc dù ai cũng nhỏ con. Ngày nào cũng bê ra, bê vào điểm tập kết và hành quân đi đánh trận, trong khi đó, điểm tập kết cách vị trí mai phục địch 1km.
Thời tiết khắc nghiệt cũng là một sự khó khăn cản trở, chúng tôi vừa phải đi hành quân dưới cái nắng nóng gay gắt của đất Quảng Trị, vừa đối diện với hiểm nguy của ranh giới sinh tử. Mỗi ngày, ít nhất 10 lần B52 trút bom đánh xuống, thảm khốc tới mức lúc tôi đóng quân để chuẩn bị tiếp tục đi chiến đấu, B52 đánh bom chết tất cả dân chúng ở đó. Bộ binh ta lúc đó hy sinh cũng rất nhiều, đêm 120 người đi chiến đấu thì sáng mai trở về điểm tập kết cũng chỉ còn 20, 30 tay súng.



