Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BÌNH AN DƯỚI CHÂN NÚI NHỌT

Câu chuyện là dòng hồi ức của ông Nguyễn Văn Đắc về người đồng đội cùng quê Ngọc Lý – liệt sĩ Nguyễn Văn Huấn. Cùng rời lũy tre làng Tân Yên vào đầu năm 1970, họ đã cùng nhau đi qua những cung đường máu lửa để rồi một người mãi nằm lại nơi ấp Bình An, Hàm Thuận, gửi lại nỗi nhớ khôn nguôi cho người ở lại.

Vĩnh Long14/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (ĐOÀN PHƯỜNG PHƯỚC HẬU)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHƯƠNG 1: LỜI HẸN NGÀY LÊN ĐƯỜNG

Tháng 1 năm 1970, tiết trời Tân Yên còn vương cái lạnh của mùa đông Kinh Bắc. Tại xã Ngọc Lý, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, hai chàng trai trẻ là Nguyễn Văn Huấn và Nguyễn Văn Đắc cùng bước lên chiếc xe tải phủ bạt xanh, chính thức gia nhập đơn vị thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự (BCHQS) tỉnh Bắc Giang.

Cùng sinh ra và lớn lên dưới gốc đa, bến nước Ngọc Lý, họ thân thiết như anh em ruột thịt. Anh Huấn lớn hơn, luôn tỏ ra điềm đạm, còn anh Đắc (sau này là Trung sĩ H2, Tiểu đội trưởng at) thì hăng hái, xông xáo.

"Huấn này, mình đi đợt này chắc vào sâu lắm. Hết giặc, nhất định hai thằng phải về Ngọc Lý làm một bữa túy lúy nhé!" – Anh Đắc vỗ vai bạn. Anh Huấn chỉ cười hiền, ánh mắt nhìn về phía những dải đồi quê hương đang mờ dần sau màn sương: "Nhất định thế, Đắc ạ."

CHƯƠNG 2: XUYÊN QUA CHIẾN TRƯỜNG CỰC NAM

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường Hàm Thuận, Bình Thuận. Đó là một hành trình gian khổ vượt ngàn dặm trường dọc theo dãy Trường Sơn. Mảnh đất Hàm Thuận khi ấy là một trong những địa bàn ác liệt nhất của cực Nam Trung Bộ, nơi cái nắng cháy da người trộn lẫn với mùi thuốc súng và bụi đỏ.

Dưới sự chỉ huy của đơn vị thuộc BCHQS tỉnh Bắc Giang, hai người lính trẻ đã tham gia nhiều trận đánh chống càn quét. Trong những đêm nằm hầm, chia nhau mẩu lương khô sũng nước mưa, họ vẫn thường kể cho nhau nghe về những mùa gặt ở quê nhà Ngọc Lý, về gia đình và những dự định tương lai.

CHƯƠNG 3: HY SINH TẠI ẤP BÌNH AN

Năm 1972, cuộc chiến bước vào giai đoạn quyết liệt. Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ vùng căn cứ tại Hàm Thuận, Bình Thuận, anh Nguyễn Văn Huấn đã anh dũng hy sinh.

Trong làn khói đạn mịt mù, ông Đắc đau đớn khi thấy người đồng đội của mình ngã xuống. Anh Huấn hy sinh khi thanh xuân đang ở độ rực rỡ nhất, khi lời hẹn về quê cũ vẫn còn dang dở. Thi hài anh được đơn vị và nhân dân địa phương an táng tại Ấp Bình An, xã Hàm Thuận, tỉnh Bình Thuận. Cái tên "Bình An" của ấp nhỏ ấy như một lời cầu nguyện cuối cùng cho người lính trẻ được yên nghỉ nơi đất khách.

CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG

Chiến tranh kết thúc, ông Nguyễn Văn Đắc trở về quê hương Ngọc Lý, Tân Yên. Dù cuộc sống hậu chiến còn nhiều vất vả, nhưng hình ảnh anh Huấn chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí ông. Suốt mấy mươi năm qua, ông luôn tự trách mình vì chưa thể đưa bạn về với đất mẹ.

Ông Đắc chính là người lưu giữ và cung cấp những thông tin xác thực này. Với ông, mỗi dòng chữ về ngày nhập ngũ (01/1970) hay địa điểm hy sinh đều là những mảnh ký ức thiêng liêng. Ông hy vọng rằng, những thông tin này sẽ là cầu nối để gia đình liệt sĩ Nguyễn Văn Huấn và các cơ quan chức năng sớm tìm lại phần mộ của anh, đưa người con Ngọc Lý trở về với quê hương sau hơn nửa thế kỷ nằm lại phương Nam.

Thông tin người cung cấp: Người cung cấp: Nguyễn Văn Đắc (Sinh năm 1953) – Địa chỉ: Ngọc Lý, Tân Yên, Bắc Giang – Nhập ngũ: 1970 (Cùng đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn