BÌNH AN – NỖI ĐAU KHÔNG THỂ BỊ CHÔN VÙI BỞI THỜI GIAN

Có những vùng đất đi qua chiến tranh rồi trở lại bình yên, nhưng dưới vẻ thanh bình ấy vẫn cất giữ những ký ức mà thời gian không thể xóa nhòa. Bình An năm 1966 là một nơi như thế. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những tiếng bom, tiếng súng của chiến tranh đã lùi xa, những con đường hôm nay có thể đã khác, những mái nhà mới đã mọc lên trên nền những ngôi nhà cũ, nhưng trong ký ức của người dân nơi đây vẫn còn một khoảng trống không gì có thể lấp đầy – khoảng trống của những người đã không trở về sau những ngày tháng tang thương ấy.
Năm 1966, chiến tranh tại miền Nam Việt Nam bước vào một giai đoạn ngày càng khốc liệt. Những cuộc hành quân, càn quét diễn ra trên nhiều vùng nông thôn, và người dân thường nhiều khi trở thành những nạn nhân trực tiếp của bạo lực chiến tranh. Bình An cũng không nằm ngoài vòng xoáy ấy. Theo những tư liệu được nhắc đến, hơn 1.000 dân thường đã bị sát hại, khiến sự sống ở Bình An gần như bị hủy diệt. Nhưng đằng sau con số hơn một nghìn ấy không chỉ là một con số. Đó là hơn một nghìn con người, hơn một nghìn cuộc đời, hơn một nghìn câu chuyện gia đình bị chiến tranh cắt ngang. Đó là những người cha, người mẹ, những người già, những phụ nữ và trẻ em – những con người vốn chỉ mong được sống một cuộc đời bình dị trên mảnh đất quê hương.
Có lẽ điều đau đớn nhất của một cuộc thảm sát không chỉ nằm ở số người chết, mà còn nằm ở những người sống sót. Bởi sau khi tiếng súng ngừng, họ phải trở về với những căn nhà vắng người, những bữa cơm không còn đủ thành viên, những tiếng gọi thân quen không bao giờ được đáp lại. Có những người mẹ mất con, những người con mất cha, những gia đình chỉ còn lại một vài người sống sót để mang theo ký ức về những người đã khuất. Một ngôi làng có thể được dựng lại, một con đường có thể được mở mới, nhưng những con người đã mất thì không thể trở về. Vì thế, chiến tranh không chỉ phá hủy những gì nhìn thấy được; nó còn để lại những vết thương nằm sâu trong ký ức của cả cộng đồng.
Điều khiến câu chuyện Bình An trở nên day dứt là khi nhìn lại từ hiện tại, chúng ta càng cảm nhận rõ giá trị của những điều tưởng như rất bình thường. Một đứa trẻ được đến trường, một gia đình quây quần bên mâm cơm, một người mẹ nhìn thấy con mình trưởng thành – tất cả những điều ấy với người sống trong hòa bình là những điều hiển nhiên, nhưng đối với những người từng sống qua chiến tranh, đó có thể là những ước mơ xa xỉ. Những người đã nằm lại ở Bình An năm 1966 không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước đi qua chiến tranh. Họ không biết những ngôi làng rồi sẽ được dựng lại, những đứa trẻ rồi sẽ được đến trường, những con đường rồi sẽ có ngày không còn tiếng bom. Họ chỉ kịp để lại phía sau những người thân đau đớn và một câu hỏi mà lịch sử phải tiếp tục trả lời: vì sao những người dân vô tội lại phải chết trong chiến tranh?
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhắc lại Bình An hôm nay không phải để khơi lại hận thù. Một dân tộc từng trải qua chiến tranh càng hiểu hơn giá trị của hòa bình và càng hiểu rằng hòa giải chỉ có ý nghĩa khi được xây dựng trên nền tảng của sự thật. Những mất mát của người dân Bình An cần được ghi nhớ bằng sự tôn trọng; những ký ức của người sống sót cần được lắng nghe; những sự thật lịch sử cần được nghiên cứu, lưu giữ và truyền lại cho thế hệ sau. Bởi nếu một nỗi đau bị lãng quên, lịch sử có thể mất đi một phần ký ức quan trọng về cái giá mà con người đã phải trả cho chiến tranh.
Hơn nửa thế kỷ sau, Bình An không còn là vùng đất của những ngày bom đạn. Sự sống đã trở lại, những thế hệ mới đã lớn lên và quê hương tiếp tục đi về phía trước. Nhưng chính trong sự bình yên ấy, chúng ta càng cần nhớ đến những người đã không còn cơ hội được sống đến ngày hôm nay. Mỗi nén hương trước một ngôi mộ, mỗi cái tên được nhắc lại, mỗi câu chuyện được kể cho thế hệ trẻ đều là một cách để những người đã khuất không bị biến mất lần thứ hai – lần thứ hai trong sự lãng quên của lịch sử.
Bình An không chỉ là tên của một vùng đất. Bình An còn là một lời nhắc nhở. Rằng chiến tranh có thể kết thúc bằng những dấu mốc lịch sử, nhưng nỗi đau của con người thì có thể kéo dài qua nhiều thế hệ. Rằng phía sau những trang sử về các chiến dịch và trận đánh luôn có những người dân bình thường phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp nhất. Và rằng hòa bình hôm nay không chỉ là thành quả của chiến thắng, mà còn là món nợ ký ức đối với những người đã nằm xuống.
Đứng trước Bình An của hôm nay, có lẽ điều chúng ta cần làm không phải là tìm cách quên đi quá khứ, mà là nhớ đúng và nhớ bằng lòng nhân ái. Nhớ để biết trân trọng sự sống. Nhớ để hiểu giá trị của hòa bình. Nhớ để những thế hệ sau không phải trải qua những gì cha ông đã từng chịu đựng.
Bởi hơn nửa thế kỷ có thể đã trôi qua, nhưng với những người từng mất người thân ở Bình An, thời gian không thể làm cho những người đã chết trở về. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là để họ được nhớ đến, để sự thật về họ được lưu giữ, và để từ những đau thương ấy, các thế hệ hôm nay càng biết quý trọng hơn hai chữ: hòa bình.



