Cựu chiến binh

Bình dị người lính già (1)

về cuộc sống giản dị của người lính già

Tuyên Quang15/12/2025Hoàng Thị Thùy (Đoàn xã Lực Hành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bình dị người lính già (1)

Ngày ông Thoa trở về làng, con đường đất đỏ vẫn quanh co như thuở ông ra đi, chỉ khác là hai bên đã mọc lên những hàng keo xanh mướt. Ông Thoa nay đã là một người lính già, mái tóc bạc trắng, lưng hơi còng, nhưng dáng đi vẫn chậm rãi, chắc chắn như ngày nào còn hành quân trong rừng Trường Sơn.

Hơn Thoa mươi năm trước, ông là một chàng trai mười chín tuổi, rời quê hương lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ. Thoa lô trên vai chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ độc lập, quê hương rồi sẽ yên bình. Ông đã đi qua những cánh rừng bom đạn, chứng kiến đồng đội ngã xuống, có người chưa kịp biết mùi hạnh phúc đời thường. Những đêm nằm võng giữa rừng sâu, tiếng bom rung chuyển đất trời, ông chỉ biết nắm chặt khẩu súng và thầm gọi tên mẹ.

Chiến tranh kết thúc, ông Thoa may mắn sống sót. Trở về địa phương, ông không còn là chàng trai trẻ ngày nào. Ngôi nhà tranh xưa đã được thay bằng mái ngói, mẹ ông đã mất từ lâu, chỉ còn mảnh vườn cũ và cây khế già vẫn đứng đó, như chờ ông trở lại. Hàng xóm đón ông bằng những cái bắt tay thật chặt, những ánh mắt vừa mừng vừa xót xa.

Ông Ba không kể nhiều về chiến tranh. Ông chọn làm ruộng, nuôi gà, tham gia công tác hội cựu chiến binh ở xã. Mỗi khi làng có việc chung, ông luôn có mặt sớm, lặng lẽ làm phần nặng nhọc nhất. Đêm đến, đôi khi ông giật mình tỉnh giấc vì tiếng sấm, nhưng rồi lại tự nhủ: “Hòa bình rồi”.

Vào những ngày lễ, ông thường được mời kể chuyện cho đám trẻ trong làng nghe. Ông không nói về chiến công, mà chỉ kể về tình đồng đội, về bát cơm chia đôi trong rừng, về ước mơ giản dị là được sống một cuộc đời bình yên. Lũ trẻ nghe xong, nhìn ông với ánh mắt khác — ánh mắt của sự kính trọng.

Ông Thoa hiểu rằng, cuộc kháng chiến đã lùi xa, nhưng ký ức và sự hy sinh thì còn mãi. Trở về địa phương, ông không chỉ mang theo quá khứ của một người lính, mà còn mang theo trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại. Và trong sự bình dị của đời thường, người lính già ấy đã tìm thấy bình yên mà cả một thời tuổi trẻ ông đi tìm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn