Bình độ 1.700 – Nơi thử thách bản lĩnh (Góc nhìn tâm niệm)
Bình độ 1.700 – Nơi thử thách bản lĩnh (Góc nhìn tâm niệm) Trong lịch sử kháng chiến, có những con số trở thành nỗi ám ảnh, và với bác Tạ Văn Hòe, đó chính là "Bình độ 1.700m" trên cung đường 175 tại chiến trường Campuchia. Là một Trung sĩ dày dạn kinh nghiệm, bác đã cùng đồng đội trải qua những giờ phút sinh tử tại cao điểm này vào những năm 1981-1982. Bài học về sự hy sinh được bác khắc ghi qua từng trận đánh chốt giữ. Khi đó, đơn vị C3, D12 phải đối đầu với lực lượng quân Khmer Đỏ hung hãn. Điều kiện chiến đấu vô cùng thiếu thốn, địa hình núi cao hiểm trở khiến việc tiếp tế và tải thương gặp muôn vàn khó khăn. Bác Hòe nhớ lại, có những lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một hơi thở. Máu đã đổ xuống mảnh đất khô cằn của nước bạn, nhiều đồng đội đã nằm lại vĩnh viễn ở tuổi đôi mươi, hóa thân vào cỏ cây của bình độ 1.700. Sự khốc liệt của chiến tranh được bác mô tả qua những con số biết nói: hàng trăm trận đánh lớn nhỏ, hàng ngàn tên địch bị tiêu diệt và bắt sống. Nhưng đằng sau những chiến công hiển hách ấy là nỗi đau mất mát không gì bù đắp nổi. Bác bảo, "Hoa lửa" thời ấy đẹp nhưng đau đớn, bởi mỗi cánh hoa đều thấm đẫm máu của những người con yêu nước. Trở về với đời thường tại xã Yên Mô, bác Hòe vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất bộ đội Cụ Hồ. Ánh mắt bác sáng lên khi nói về tương lai của đất nước qua thế hệ thanh niên ngày nay. Bác không mong gì hơn là các cháu đoàn viên sẽ hiểu được giá trị của nền độc lập hiện tại. Lời nhắn nhủ "nối gót cha ông" không chỉ là lời kêu gọi tham gia quân ngũ, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm xây dựng quê hương, để sự hy sinh của thế hệ bác trên những cao điểm 1.700 năm xưa không trở nên vô nghĩa.



