Bài viết

Bình độ 226 – Nơi ký ức người lính Vị Xuyên còn vọng mãi

Giữa những dãy núi trùng điệp của Hà Giang, có những địa danh khi nhắc đến không chỉ gợi nhớ về một vị trí trên bản đồ, mà còn gợi lên cả một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ, hy sinh. Bình độ 226 trên mặt trận Vị Xuyên là một địa danh như vậy – nơi từng in dấu bước chân của những người lính đã sống, chiến đấu và cống hiến tuổi xuân của mình để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên cương Tổ quốc.

Tuyên Quang08/08/2026Xã Lân Phong (Đoàn xã Lân Phong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bình độ 226 – Nơi ký ức người lính Vị Xuyên còn vọng mãi

Giữa những dãy núi trùng điệp của Hà Giang, có những địa danh khi nhắc đến không chỉ gợi nhớ về một vị trí trên bản đồ, mà còn gợi lên cả một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ, hy sinh. Bình độ 226 trên mặt trận Vị Xuyên là một địa danh như vậy – nơi từng in dấu bước chân của những người lính đã sống, chiến đấu và cống hiến tuổi xuân của mình để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên cương Tổ quốc.

Ngày ấy, Vị Xuyên không chỉ là một vùng núi đá hiểm trở, mà là một chiến trường thử thách ý chí con người đến tận cùng. Mỗi điểm cao, mỗi bình độ đều có vị trí quan trọng trong thế trận phòng thủ. Những người lính được giao nhiệm vụ nơi đây hiểu rằng, mỗi vị trí mình đứng không chỉ là một tọa độ quân sự, mà là một phần lãnh thổ thiêng liêng của đất nước.

Bình độ 226 – một cái tên giản dị, nhưng phía sau là những tháng ngày không thể nào quên.

Nơi đây từng chứng kiến những cuộc chiến đấu căng thẳng giữa núi rừng biên giới. Những ngày tháng ấy, tiếng pháo vang vọng khắp các triền núi, đất đá bị cày xới, những công sự nhỏ bé phải chống chọi với sức mạnh khốc liệt của chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, người lính chỉ có một điểm tựa duy nhất: tinh thần đồng đội và ý chí quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Họ sống giữa đá núi.

Họ chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn.

Họ đối mặt với hiểm nguy từng giờ, từng phút.

Nhưng chưa bao giờ mất niềm tin.

Bởi mỗi người lính đều hiểu rằng, phía sau mình là quê hương, là gia đình, là những người dân đang đặt niềm tin vào họ.

Trên Bình độ 226 năm ấy, có những người lính đã bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang theo những ước mơ bình dị của tuổi thanh xuân, những lá thư từ quê nhà và lời hẹn ngày trở về. Nhưng chiến tranh đã giữ họ lại với núi rừng Vị Xuyên.

Có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến hào.

Có người để lại một phần tuổi trẻ trên những vết thương chiến tranh.

Có người sau ngày trở về vẫn mang theo ký ức không thể phai mờ về những người đồng đội đã không còn bên cạnh.

Sự hy sinh ấy không ồn ào, nhưng vô cùng lớn lao.

Bởi người lính năm xưa không chỉ bảo vệ một vị trí chiến đấu, mà họ đang bảo vệ danh dự, chủ quyền và sự bình yên của đất nước.

Nhiều năm sau ngày chiến tranh kết thúc, những người lính Vị Xuyên vẫn trở lại nơi chiến trường xưa. Họ tìm về Bình độ 226 như tìm về một phần ký ức của cuộc đời mình.

Có người tìm lại con đường từng hành quân.

Có người tìm lại nơi từng dựng lán, đào hầm.

Có người chỉ đứng lặng trước núi rừng để nhớ về những đồng đội đã mãi mãi không trở về.

Bởi với họ, chiến tranh đã qua đi, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ mất.

Hôm nay, Bình độ 226 đã khoác lên mình màu xanh của sự sống. Những dấu tích của chiến tranh dần được thời gian phủ kín. Nhưng mảnh đất ấy vẫn mang trong mình một giá trị thiêng liêng – giá trị của sự hy sinh, của lòng yêu nước và của tinh thần bất khuất.

Nhắc đến Bình độ 226 không chỉ là nhắc đến một địa danh của mặt trận Vị Xuyên.

Đó là nhắc đến một thế hệ người lính đã sống một cuộc đời đáng tự hào.

Một thế hệ đã hiểu rằng: có những lúc, trách nhiệm với Tổ quốc lớn hơn nỗi sợ của bản thân; có những lúc, sự bình yên của hàng triệu người được đổi bằng sự hy sinh của những con người thầm lặng.

Bình độ 226 hôm nay vẫn đứng đó giữa núi rừng biên giới.

Không còn tiếng súng.

Không còn khói lửa.

Nhưng trong từng cơn gió qua núi, trong từng lớp đất đá nơi đây, dường như vẫn vang vọng lời nhắn gửi của những người lính năm xưa:

Hãy luôn ghi nhớ giá trị của hòa bình.

Hãy luôn trân trọng từng tấc đất quê hương.

Và hãy mãi biết ơn những người đã ngã xuống để Tổ quốc được trường tồn.

Bình độ 226 – một địa danh bình dị, nhưng là một phần không thể quên trong bản hùng ca bất tử của mặt trận Vị Xuyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn