Người có công giúp đỡ cách mạng

Bình độ 233 – Nơi một thời tuổi trẻ nằm lại giữa đá núi Vị Xuyên

Có những nơi, thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, nhưng không thể làm phai mờ ký ức. Có những con dốc, những triền núi tưởng như vô danh, nhưng trong trái tim của những người từng đi qua chiến tranh lại trở thành một phần máu thịt của cuộc đời.

Lạng Sơn09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bình độ 233 – Nơi một thời tuổi trẻ nằm lại giữa đá núi Vị Xuyên

Có những nơi, thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, nhưng không thể làm phai mờ ký ức. Có những con dốc, những triền núi tưởng như vô danh, nhưng trong trái tim của những người từng đi qua chiến tranh lại trở thành một phần máu thịt của cuộc đời.

Bình độ 233 trên mặt trận Vị Xuyên là một nơi như vậy.

Hơn bốn mươi năm sau ngày tiếng súng lắng xuống, nhắc đến Bình độ 233, những người lính năm xưa vẫn nhớ về nơi ấy bằng một cảm xúc rất đặc biệt. Không phải là sự ám ảnh của chiến tranh, mà là nỗi nhớ về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc, về những người đồng đội đã cùng họ đi qua những tháng ngày khắc nghiệt nhất.

Ngày ấy, con đường lên trận địa không có những dấu mốc rõ ràng. Chỉ có những vách đá dựng đứng, những lối mòn cheo leo và những bước chân người lính nối tiếp nhau giữa núi rừng Vị Xuyên.

Họ đến Bình độ 233 với hành trang giản dị.

Một chiếc ba lô.

Một khẩu súng.

Một vài kỷ vật từ quê nhà.

Và một niềm tin rằng, khi Tổ quốc cần, người lính phải có mặt ở nơi khó khăn nhất.

Chiến trường không cho họ nhiều thời gian để nghĩ về ngày mai. Mỗi ngày trôi qua là một lần thử thách. Những căn hầm nhỏ giữa lòng núi đá trở thành nơi sinh hoạt, chiến đấu và cũng là nơi họ gửi gắm những tâm sự riêng.

Trong những phút hiếm hoi bình yên, họ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà.

Người kể về cánh đồng quê.

Người nhớ bữa cơm mẹ nấu.

Người mong một ngày được trở về gặp lại người thân.

Những câu chuyện giản dị ấy đã giúp người lính vượt qua những ngày tháng gian khổ.

Bởi chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi tình đồng đội và niềm tin vào ngày mai.

Trên Bình độ 233, có những người đã hoàn thành nhiệm vụ của mình bằng sự hy sinh.

Họ không kịp trở về để kể lại câu chuyện của chính mình.

Nhưng những người còn sống đã mang theo ký ức ấy suốt cuộc đời.

Mang theo hình ảnh người bạn chiến đấu từng nằm chung chiến hào.

Mang theo lời hẹn còn dang dở.

Mang theo cả sự day dứt khi một phần tuổi trẻ của mình mãi mãi ở lại với núi rừng.

Nhiều năm sau, những người lính Vị Xuyên lại trở về.

Họ không còn là những chàng trai trẻ năm nào.

Mái tóc đã bạc.

Bước chân đã chậm hơn.

Nhưng khi đứng trước Bình độ 233, ký ức dường như trở lại nguyên vẹn.

Họ nhận ra từng con đường.

Từng sườn núi.

Từng khoảng đất mà năm xưa đồng đội mình đã từng đứng.

Có người lặng im thật lâu.

Có người gọi tên những người bạn đã khuất.

Có người chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đất đá, như một lời chào gửi đến những người chưa kịp trở về.

Bởi với người lính, chiến tranh đã kết thúc nhưng tình đồng đội thì không bao giờ kết thúc.

Bình độ 233 hôm nay đã khác xưa. Màu xanh đã trở lại trên những triền núi từng bị bom đạn tàn phá. Cuộc sống mới đang từng ngày hiện diện trên vùng đất biên cương.

Nhưng trong sâu thẳm của mảnh đất này vẫn còn lưu giữ một câu chuyện.

Câu chuyện về những con người bình thường đã làm nên những điều phi thường.

Họ không tìm kiếm sự nổi tiếng.

Họ chỉ làm công việc của người lính.

Đó là đứng nơi tuyến đầu.

Đó là bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Đó là đặt sự bình yên của đất nước lên trên lợi ích của bản thân.

Vì thế, Bình độ 233 không chỉ là một điểm cao trong ký ức chiến tranh.

Đó là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ của một thế hệ.

Một thế hệ đã đi qua lửa đạn bằng lòng dũng cảm, bằng tình yêu Tổ quốc và bằng niềm tin vào ngày mai.

Để hôm nay, giữa núi rừng Vị Xuyên, khi những cơn gió đi qua những triền đá, dường như vẫn còn vang vọng câu chuyện của những người lính năm xưa:

Có một thời tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì màu xanh bình yên của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn