Bài viết

Bình độ 400 tháng 5/1981

húng tôi nhập ngũ 12.4.1981, lúc này trên biên giới phía bắc vẫn đang có tiếng súng. Chúng tôi nhận quân trang và lập tức hành quân vào bản Nà Lệnh, theo cấp trên là vừa huấn luyện vừa sẵn sàng chiến đấu! Chúng tôi lính mới Lạng Sơn chia làm 2 Đại đội, C1 đóng phía trong sát biên, tôi C2 đóng ở bản Nà Lệnh. Thời gian này chúng tôi đang tập làm quen các loại vũ khí, điều lệnh, chính trị… Nhớ nhất của tôi khi đó là được nghe đồng chí LY D trưởng Huấn luyện khi đó giảng về chính trị trong nước, quố

Tây Ninh25/06/2026Bài viết của Vũ Đạt, nguyên chiến sĩ C1D4E52F337, nhân ngày giỗ những AHLS đã hi sinh trên Bình độ 400 (LS) tháng 5/1981.2 lượt xem0 lượt chia sẻ

húng tôi nhập ngũ 12.4.1981, lúc này trên biên giới phía bắc vẫn đang có tiếng súng. Chúng tôi nhận quân trang và lập tức hành quân vào bản Nà Lệnh, theo cấp trên là vừa huấn luyện vừa sẵn sàng chiến đấu! Chúng tôi lính mới Lạng Sơn chia làm 2 Đại đội, C1 đóng phía trong sát biên, tôi C2 đóng ở bản Nà Lệnh. Thời gian này chúng tôi đang tập làm quen các loại vũ khí, điều lệnh, chính trị… Nhớ nhất của tôi khi đó là được nghe đồng chí LY D trưởng Huấn luyện khi đó giảng về chính trị trong nước, quốc tế, tình hình TQ lấn chiếm biên giới 6 tỉnh của ta. Phải kể ra rằng khi học về chính trị nhiều đồng chí khác giảng nghe rất buồn ngủ, nhưng đồng chí LY D trưởng giảng thì lính ta chỉ há mồm mà nghe, vì rất hay, đồng chí LY lại vừa chiến đấu ở Campuchia về, có giọng nói to, hùng hồn, nên tôi đặc biệt ngưỡng mộ, được nghe đồng chí LY giảng dạy những kinh nghiệm trong chiến đấu hoặc tư tưởng vững vàng của người lính trong chiến đấu… phải nói là rất ấn tượng!

Thế rồi địch bắt đầu những trận pháo kích vào khu vực huấn luyện tân binh, có vài đồng chí đã bị thương, chúng tôi được lệnh rút ra bản Vị Thượng huấn luyện tiếp. Vào từ đầu tháng 5. 1981, đặc biệt là từ rặng 15.5.1981 đến trưa 16/5 tiếng pháo các cỡ lớn nhỏ nổ rung chuyển cả khu vực Bình độ 400. Chúng tôi được nghe đơn vị báo động cấp 1, củng cố công sự, sẵn sàng nhận lệnh lên đường chiến đấu!

Lúc này tin tuyền tuyến chuyển về chúng ta hy sinh rất nhiều, đặc biệt tôi nghe tin đồng chí LY người chỉ huy mà tôi tôn sùng, ngưỡng mộ đã hy sinh. Đây mất mát đầu tiên tôi cảm nhận, rất xót thương cho người anh, đã trải qua đánh Mỹ, đánh ở Campuchia khốc liệt như vậy mà vẫn vượt qua, vậy mà chỉ vì 1 quả đạn cối lạc, đồng chí LY đã hy sinh khi đang chỉ huy ở trận địa, đúng là chiến tranh bom đạn không chừa 1 ai! Tôi rất yêu quý và đau xót cho đồng chí LY. Đây cũng là sự căm thù quân TQ lớn dần trong tôi mỗi ngày, cần phải rèn luyện kỹ chiến thuật cá nhân trong chiến đấu thật tốt, mới tránh bớt được thương vong trên chiến trường.

Sau 2 tháng HL, tôi được cử về đơn vị c16 e52 pháo phòng không 2 nòng 22mm, được làm pháo thủ số 2, tiếp tục huấn luyện kỹ thuật pháo binh.(Thật tình tôi rất muốn được vào đơn vị trinh sát, hoặc đặc công, vì từ học sinh tôi đã được các dũng sỹ diệt Mỹ, về trường kể truyện chiến đấu, lên rất mê đánh đấm, nhưng khi đó cơ thể chưa phát triển lên mỗi lần xép hàng để cấp trên về tuyển, thì tôi không được chọn. Buồn!)

Lúc này tôi cũng được làm quen các đồng chí đặc công 198, các đồng chi TS c20 e52, c20 F337, tiểu đoàn trinh sát D52 của quân đoàn 14, ở trong bình độ 400 ra kể chuyện về cuộc chiến dành dật từng tấc đất trên bình độ 400… cụ thể các đồng chí kể rằng: ở trên bình độ 400 có 3 mỏm 1, 2 và 3, cột mốc 26 ở giữa (anh Trần Hồng Quân cùng anh Quynh Cp c20 e52 đã đi địa hình trước khi bị TQ đánh chiếm kể).Trước ngày 5.5.1981 chỉ có 1 đài TS do 1 tiểu đội c20 e52 canh gác mốc (Đc Nguyễn Lưu lính 80 BN quân c20 e52 đã nằm Đài khi đó) địa hình bình độ thì phía TQ đường lên thoai thoải, phía bên ta thì dốc thẳng đứng rất khó lên… đặc điểm trên đó có thể quan sát được cả Bằng Tường TQ và cả TX LS, nên rất quan trọng trong tác chiến. Bất ngờ rạng sáng 5.5.1981 quân TQ tấn công đánh chiếm bình độ 400, lúc này ta chỉ có vài đồng chí… sau khi nổ súng đánh lại địch, nhưng ta cũng phải rút quân, lúc này do địa hình bên địch rất thuận tiện để mở đường lên tận đỉnh, chúng gia công đường tiếp vận và công sự kiên cố rất nhanh, đưa quân số rất đông lên đóng, chiếm hết 3 mỏm bình độ 400… Ngày 10.5.1981đơn vị c3 d4 e52 do đồng chí Khiêu làm ct cùng 1A trinh sát, 1A hỏa lực, 1A thông tin khoảng hơn 120 đồng chí, tấn công lên đỉnh 400, chúng ta khi đó đã đánh bật địch ra, chiếm được 1 phần trên đỉnh, sau đó lực lượng quân ta chưa kịp bổ sung, quân địch lại rất đông, có đường sá tiếp tế thuận tiện, nên ta không thể trụ giữ được lâu, lại phải rút. Anh Khiêu ct bị thương 1 viên đạn 12ly7 bắn trúng hông, rất may có băng đạn súng ngắn trong túi quần, các đồng chí chỉ huy khác và rất nhiều cs hy sinh, ta đành vận chuyển các đồng chí thương binh rút xuống (chỉ còn lại hơn gần 20 người do chính anh Khiêu kể lại…) đến đúng đêm 15 rạng 16.5 81… k4 k5 k6 e52 F337 và các đơn vị e108, e198, e 92, Lữ đoàn PB 166, Lữ đoàn PB 675 thuộc Bộ Tư Lệnh phía bắc, 6 dàn Kachiusa thuộc C15… Hợp đồng tác chiến cùng bắn pháo kích lên đồi 400. Từ 2 h sáng đến 10h trưa 16/5 ta liên tục pháo kích cỡ lớn, cùng cày nát bình độ 400 không còn 1 cái cây ngọn cỏ, chỉ còn là đồi đất đỏ rực, nham nhở hố sâu… sau đó lực lượng các đồng chí đặc công 198 đã tiến nhanh, đánh địch chớp nhoáng và dành được công sự của địch, chưa kịp bàn giao cho lính bộ binh E52 tiếp quản thì địch tổ chức phản công, “ Lấy Thịt Đè người “ quân số rất đông được tiếp vận bằng oto lên tận đỉnh… Lính Sơn Cước của địch nghe pháo lệnh, bất ngờ đội nắp hầm đã được ngụy trang bên cạnh chiến hào. Rất đông quân địch, bên quân ta chưa kip tiếp quản, đường lên đỉnh dốc cao quá, lại trơ trọi đất đá không còn yếu tố bí mật, nên pháo binh của địch bắn dữ dội ngăn cản ta tiến lên đỉnh, các đồng chí 198 thương vong nhiều đành rút xuống. HÔM NAY, GIỜ NÀY 2H SÁNG 16.5.2022 SAU 41 NĂM. TÔI ĐANG VIẾT HỒI ỨC XƯA, XIN

CÚI ĐẦU MẶC NIỆM, GHI TẠC SỰ HY SINH LỚN LAO CỦA CÁC ĐĐ ĐÃ VÌ TỔ QUỐC NÀY MÀ NGÃ XUỐNG TẠI BĐ 400… SỰ KIÊN CƯỜNG HY SINH CỦA CÁC ĐC SẼ MÃI ĐƯỢC THẾ HỆ SAU NÀY BIẾT ƠN, GHI TẠC.

Giờ đây ccb F337 cùng các ccb các đơn vị phối hợp khi xưa và chính quyền xã Thanh Lòa CL LS đã xây dựng tại 406 ngôi đền hương khói cho các đồng chí đã hy sinh tại bình độ 400 tháng 5.1981.

Kể tiếp sau ngày 16.5.1981 vì nhiệm vụ tác chiến thay đổi, ta còn có các điểm cao 406, 512, 708… là các điểm cao hơn bình độ 400, có thể quan sát tất cả di, biến động của địch tại 400, cũng như nhìn sâu trong đất địch! Nên ta không cần đóng quân tại bình độ 400 nữa và mốc 26 hiện vẫn còn trên 400, địch cũng không hề lấn chiếm đất của ta!mà chỉ xây lô cốt kiên cố để biên phòng TQ canh giữ phần đất TQ đã rào lại mà thôi!

À xin kể tiếp về đời binh nghiệp của tôi nhé: sau khi ở c16 khoảng 1 năm, tôi thấy tình hình biên giới vẫn căng thẳng, đầu 1982 tôi xung phong lên tuyến đầu (không hề bịa chuyện, còn 3 đồng chí ccb LS ở c16 làm chứng) tôi được điều về C1 K4 e52 lúc này đang báo động cấp 1 các đơn vị đều tranh thủ xây dựng công sự kiên cố bằng bê tông, tôi đã trải qua mấy tháng trời vác bê tông lên các cao điểm để làm hầm chống pháo kích, lính ta thường có câu thơ vui “ Vai tôi sứt, bởi bê tông vác nặng.

Lưng tôi còng bởi tổ quốc trên vai “ cũng đúng thôi vì tổ quốc còn hi sinh được, chứ lưng còng thì ăn thua gì đâu!vất vả lắm, ăn uống thì kham khổ, chỉ mắn kem và canh gạo rang! Nhưng tất cả vẫn vượt qua. Cuối năm 1982 lại báo động cấp 1, C1 của tôi lên tiếp quản chốt 708, chốt này theo bản đồ thì nằm sâu về phần đất TQ, nên chúng tôi thường phải hơi quay lại phía sau bên phải là thấy bình độ 400 ngay cạnh sườn, đối diện708 là 1 ngọn núi thấp hơn của địch đóng quân, 2 bên ta và địch vẫn nhìn thấy đi lại, vào mỗi buổi chiều địch thường đánh tâm lý, cho chúng tôi nghe những bài nhạc vàng ủy mị, nhớ nhà, nhớ người yêu… có hôm chúng còn kể tên 1 đồng chí BT ở c20 có vợ là giáo viên và con đồng chí 5 tuổi, đọc rõ tên vợ và con đồng chí đó… kêu hãy bỏ đơn vị mà về…

Ở phía dưới chân 708 là bản Gia Mộc của ta nhưng dân đi sơ tán hết, chỉ còn mấy ông bà già, ở bản này có những ruộng lúa VN và TQ cạnh nhau, trước đây dân ở Gia Mộc toàn đi chợ bên TQ gần hơn, nên trong nhà có ảnh bác Hồ, còn lại toàn đồ sinh hoạt TQ, bọn thám báo địch hay mò sang, có lần 1 đồng chí TS chủ quan xuống Gia Mộc đã bị địch phục kích, quần nhau nát cả ruộng lúa, nghe kể bị địch bắt… Chúng tôi xuống bản tuần tra để bắt thám báo thường phải đi 3 người đi cách nhau, súng lên đạn mở chốt an toàn sẵn sàng, có lần xuýt bắt được thám báo địch nhưng nó chạy nhanh vào trong nhà dân chúng tôi vây quanh, nhưng các nhà lại có của thông nhau, ên nó lủi mất, vào nhà chỉ thấy ông già không biết tiếng Việt, đành để nó xổng mất. Ở đơn vị chúng tôi không được bắn địch tuy nhìn thấy nó đi trên giao thông hào hàng ngày, nhưng tôi bị 12ly 7 nó bắn 2 lần ngay sát trên đầu, đất tà luy đổ rào rào, rồi mới nghe thấy tiếng nổ cục cục. Chúng tôi thường làm nhà âm ở sườn bên ta sau đó làm hào từ trong nhà có thể chạy xang các nhà khác và ra hào tuyến phòng ngự phía đối diện địch. Tôi thuộc A1 B1 C1 tuyến đầu của tuyến đầu, ôm 1 trung liên, đạn dây theo hòm lựu đạn từng hòm, khi báo động là rút đầu dây sẵn, mìn định hướng cài sẵn theo hướng chĩa vào đường mòn lên, mìn đạp nổ cài ngay trước mặt công sự cách 2m, xác định địch mà lên 708 chỉ nướng quân, vì đường rất dốc leo lên đã không thở nổi, còn cầm súng thế nào được… (thế mới biết ta tấn công 400 hy sinh nhiều là vậy vì quá gian khổ và địa hình không thuận lợi cho ta) Tinh thần tôi là phòng ngự thì chơi đến hết đạn, còn tấn công thì không leo nổi đâu. Ở chốt chúng tôi thường xuống khe suối lấy nước, tắm rửa, phải cẩn thận bước qua những dây mìn vấp giăng ngang đường, những quả đạp nổ mưa trồi cả mặt lên… để xuống rừng quýt, rừng hồng, lê… dân sơ tán không ai thu hoạch chín rụng đầy. đường này xuống phía bản Còn Phạc nằm ngay chân bình độ 400 giờ trơ trụi địch đã xây lô cốt bê tông. Chỉ chọn quýt ngon mang về dằm mắm kem, nấu canh, nói chung là ăn cơm với 3 món đều là quýt. Đã là lính chốt thì ai cũng từng say quýt, say lê, say hồng, say sắn, sợ xanh mặt…

Một lần tôi mò xuống bản Dọc 1 mình, xin ngọn rau lang cho tiểu đội cải thiện. khi về đế khe chân 708 chỗ này có suối, có mấy tảng đá to thường hay ngồi nghỉ trước khi lên đỉnh. Tôi đã đề phòng lên đạn sẵn mở chốt an toàn khẩu AK, linh tính báo có gì đó nguy hiểm, nên tôi chĩa súng các hướng và tiến nhanh về tảng đá, chỗ này có lúc tôi cũng hay bắn vu vơ dọa khỉ, nhưng sau lại sợ chẳng may đạn lạc chúng bộ đội ta đi kiếm rau nên thôi. Rất may hôm đó tôi đề phòng, đến bụi cỏ tranh ở trên đầu vì không quan sát được lên tôi chạy vù qua để đến tảng đá, khi đến bụi cỏ tranh cao ở trên, thì rào1 cái đất đá xô xuống. Lúc này tôi đã vượt qua bụi cỏ lao đến tảng đá nằm xuống quay lại hô “Ai… tao bắn “ liền thấy bóng người chạy ngã… trượt lao vào nấp những gốc cây to, nó rất nhanh chuyển từ gốc nọ sang gốc kia rất nhanh, tôi chưa kịp bắn thì đã nghe tiếng nổ đạn cầy vào chỗ tôi nấp, thì ra nó có ít nhất là 2 thằng, 1 thằng bắn để thằng kia chạy. Khi tôi định hướng được chỗ phát ra tiếng súng bắn lại, thì lại thấy 1 thằng chạy nấp vào những cây phía trên khuất bóng dần. Tóm lại chúng nó định bắt cóc tôi, thằng nấp bụi tranh định đợi tôi đi đến thì lao từ trên xuống vồ tôi, còn 1 thằng nấp gần đó để yểm trợ, nhưng may quá linh tính thấy nghi bụi cỏ lên đến gần, là tôi chạy vụt qua, nó bất ngờ trượt chân không kịp vồ, tôi nhìn rõ có 2 thằng, nhưng có thể nó đi 3 tên (vì lính Sơn Cước bên Tầu thường đi theo tổ 3 người giống trinh sát luồn sâu của ta vậy, 2 tổ cách nhau còn yểm trợ nhau bắt cóc địch về khai thác, mỗi lần các đồng chí TS đi luồn sâu thường qua đơn vị tôi, tôi quen nhiều đồng chí và biết, mỗi lần luồn sang đất địch tầm 10 hôm mới về)?Tôi nằm quan sát kỹ chung quanh phía sau là khoảng rộng quan sát được, còn phía vừa qua là taluy cao và đồi cây lên nó chạy lên đồi rồi, tôi bắn lung tung vào mấy gốc cây cho bớt sợ, rồi nấp kỹ an toàn vào hốc đá, may quá, khoảng nửa tiếng sau có 2 đồng chí trinh sát của quân đoàn(D52)đi lên chốt 708 thay chốt, tôi đợi họ đến gần vì họ mang quân tư trang ba lô đeo ở lưng, lên tôi hỏi họ ở đâu? Và biết là quân ta, tôi mới bước ra khỏi chỗ nấp và cùng họ bắn lung tung 1 lúc rồi lên đồi 708, vì bắn ở dưới khe lên trên đơn vị cũng không nghe tiếng súng. Sợ vãi hồn luôn, may là lúc đó 1h trưa, nếu không gặp 2 đồng chí đó chắc tôi nằm đó chưa dám đứng dậy. Từ đó không bao giờ tôi xuống bản 1 mình nữa!

Vào năm 1984 đơn vị tôi bị 1 trận pháo kích của đich lúc đó tôi trực nhật ra khe cách hầm 300m lấy nước và tắm luôn, địch bắn cối rào rào, cành cây gẫy đổ, đất đá văng tứ tung tôi chạy vài bước lại nằm, có quả nổ trên taluy đất phủ trùm lên người, cành cây gãy chắn ngang đường chạy, ngã lại nằm, bò, chạy nhanh tới được hầm TS c20 của e52 tôi chui luôn vào đó. Khi ngớt pháo mới chạy về hầm của A1 cách đó 30m, ôm súng lao ra hào xem địch có tấn công bộ binh không. Lần này đơn vị tôi hi sinh mấy đồng chí, còn trên đỉnh 708, nơi căn hầm ở đó A1 chúng tôi đã ở mấy tháng trước, sau giao lại cho TS quân đoàn D52 làm đài, hôm đó địch bắn trúng hầm 1 ồng chí hy sinh, mấy đồng chí bị thương, quân ta cũng bắn cối sang bên đồi địch nhưng cũng không được chính xác lắm. Chúng tôi lính chốt thấy địch ngứa tay lắm muốn bắn nhưng anh Luân (người Quảng Bình) CT C1 không cho bắn, cay ghê, thế mà TQ thấy quân ta đi lấy lương thực, quân trang ở trên đường từ D4 về là chúng dùng 12y7 bắn. Lần 1 tôi bị bắn khi đang xem công binh cài mìn ở trận địa, đạn 12ly7 bắn phạt tung đất cát ở ngay trên đầu. Lần 2 tôi bị bắn khi đi gánh gạo về c1, đạn trượt vào tả ly mới biết bị bắn.

Tiếp chuyện vào cuối 84 c1 tôi có Cp về chỉ huy tên LINH ĐEN người Hải Dương, lính 76, vừa trận mạc CPC về. Hôm đó a LINH cùng KỲ BT c20 e52 ở đài 2 ông rủ nhau đi tuần dưới bản Gia Mộc và vào sát biên giới thì bị địch phục, nghe súng đại liên và lựu đạn nổ, trên đơn vị biết chuyện không hay đã cử người xuống yểm trợ, nhưng trời đã tối tiếng súng đã ngưng, không tìm được, đợi hôm sau cho quân xuống tìm, địch bắn đại liên xuống nên ta chưa tiếp cận và nhìn thấy, đến khi ta tìm thấy 1 người nằm đó, mà địch bắn ghê quá đành chờ lệnh Cấp trên lệnh: kể cả hy sinh nữa cũng phải lấy được xác đồng đội về. c20 sư đoàn, c20 e52cùng b1 c1 D4 cử quân xuống lấy xác đồng đội, tôi nhiệm vụ ôm trung liên phía trên yểm trợ, các đồng đội tiến xuống tiếp cận, chúng ta cẩn thận dùng dây buộc vào chân đồng đội kéo 1 chút, không có mìn gài dưới thân và chung quanh thì tiến hành bê xác đồng đội về, đó là đồng chí LINH cp c1 bị phục, anh Linh đã bắn và ném lựu đạn nhưng chắc địch phục sẵn lên đồng chí đã hy sinh, còn đồng chí KỲ BT TS c20 e52 thì không thấy xác đâu, nhưng nhòm bằng ống nhòm sang bên địch thì thấy 1 đống đất mới, có thể đồng chí cũng hy sinh bên đất địch… Hôm đó 1 đồng chí ts c20 quê TB lính 82 đã đạp trúng mìn và bị mất 1 chân. Sau này đưa đồng chí LINH về tại nghĩa trang Na Nàng gần nhà anh Khiêu hiện tại. Truyện tôi kể còn dài, nhưng hôm nay nhân ngày 16.5 đánh bình độ 400, tôi tạm kể đến đây. Những ngày gian khổ, giữa sống và chết chỉ trong gang tấc, tuổi thanh xuân không nề hà, nao núng… xin các đồng chí QTV của CCB F337 duyệt cho tôi, vì dù sao cũng là những dòng chân thực, cũng có đoạn đánh 400 nghe mn kể lại, và sai sót không đáng kể, lưu lại để mỗi người kể 1 chút về những ngày đánh quân Trung Quốc xâm lược, xin cảm ơn các đồng chí ban LL CCB 337… (tôi thấy a Việt - Nghệ an kể, nên hồi ức cũng sống lại trong tôi…)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn