Binh đoàn 232 - Tư lệnh Binh đoàn cánh Tây Nam trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
Đỗ Ngọc Hải Đăng
Những Bước Chân Của Binh Đoàn 232
Cánh Tây Nam trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
Tháng 4 năm 1975.
Không khí chiến trường phía Tây Nam trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Tin thắng trận từ khắp các hướng liên tiếp truyền về. Những đoàn quân đang tiến về Sài Gòn.
Trong đội hình ấy, ở hướng Tây Nam, Binh đoàn 232 nhận nhiệm vụ tiến công theo hướng quan trọng, phối hợp với các lực lượng khác trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975.
Người lính trẻ tên Dũng ngồi bên chiếc ba lô đã bạc màu.
Anh nhìn tấm bản đồ trải trên mặt đất.
Một đồng đội hỏi:
— Dũng, cậu có nghĩ lần này là trận cuối không?
Dũng im lặng một lúc.
Rồi anh nói:
— Tôi chỉ biết mình phải đi cho đến khi đất nước hoàn toàn thống nhất.
Không ai nói thêm.
Bởi trong lòng mỗi người đều có một niềm tin giống nhau.
Những ngày chuẩn bị
Những ngày cuối tháng 4, các đơn vị của Binh đoàn 232 khẩn trương chuẩn bị cho nhiệm vụ.
Xe cơ giới tập kết.
Bộ đội hành quân.
Thông tin liên lạc được bảo đảm.
Các đơn vị hậu cần chuẩn bị lương thực, thuốc men và phương tiện.
Phía sau những người lính trực tiếp chiến đấu là hàng nghìn con người đang ngày đêm phục vụ chiến trường.
Một người chiến sĩ hậu cần đưa cho Dũng một túi gạo nhỏ.
— Cầm lấy.
Dũng cười:
— Nặng quá!
Người kia đáp:
— Ra trận mà nhẹ thì lấy gì ăn?
Cả hai cùng cười.
Những câu chuyện nhỏ như vậy khiến không khí căng thẳng của chiến trường đôi khi dịu đi.
Nhưng ai cũng hiểu thời khắc quyết định đã đến rất gần.
Tiến về phía trước
Đội hình Binh đoàn 232 bắt đầu cơ động.
Những đoàn xe nối dài trên các tuyến đường.
Bộ đội đi trong tiếng động cơ, trong bụi đường và trong những cơn mưa bất chợt của mùa khô chuyển mùa.
Mục tiêu phía trước là những vị trí quan trọng trên hướng Tây Nam.
Nhiệm vụ rất nặng nề.
Các đơn vị phải vừa tiến công, vừa phá vỡ hệ thống phòng thủ của đối phương, đồng thời mở đường cho các lực lượng tiếp tục tiến vào trung tâm.
Dũng thuộc một đơn vị đi đầu.
Khi tiếng súng vang lên, mọi người lập tức vào vị trí.
Người chỉ huy hô lớn:
— Bình tĩnh! Giữ đội hình!
Những người lính tiến lên.
Không ai biết phía trước còn bao nhiêu nguy hiểm.
Nhưng họ biết rằng sau lưng mình là một đất nước đã trải qua hàng chục năm chiến tranh.
Và phía trước là ngày mà họ đã chờ đợi.
Một người lính và lá thư chưa gửi
Trong một giờ nghỉ ngắn, Dũng lấy từ túi áo ra một lá thư.
Anh viết cho mẹ:
“Mẹ kính yêu,
Con đang trên đường tiến về phía trước. Có thể đây là những ngày cuối cùng của chiến tranh. Nếu mọi việc thuận lợi, con sẽ về.
Mẹ đừng lo cho con.
Con chỉ mong ngày trở về được nhìn thấy quê hương trong hòa bình.”
Dũng gấp lá thư lại.
Nhưng chưa kịp gửi.
Một tiếng gọi vang lên:
— Chuẩn bị hành quân!
Anh cất lá thư vào túi.
Anh không biết rằng đó sẽ là lá thư được giữ lại mãi nhiều năm sau.
Những giờ phút quyết định
Cuối tháng 4, sức tiến công trên các hướng ngày càng mạnh.
Tại hướng Tây Nam, các đơn vị của Binh đoàn 232 liên tục tiến về phía trước, phối hợp với các lực lượng bạn để thực hiện nhiệm vụ trong chiến dịch.
Những con đường vốn bị chiến tranh chia cắt giờ trở thành những tuyến hành quân của hàng vạn người lính.
Có nơi bộ đội phải vượt qua cầu.
Có nơi phải mở đường.
Có nơi vừa tiến công vừa tổ chức bảo đảm hậu cần.
Mỗi bước tiến đều có sự đóng góp của rất nhiều người.
Dũng từng nhìn thấy một đoàn dân công đứng bên đường.
Một bà mẹ đưa cho người lính trẻ một nắm cơm:
— Ăn đi con.
Người lính nhận lấy.
— Con cảm ơn mẹ.
Bà mẹ chỉ nói:
— Đánh thắng rồi về nhé.
Câu nói ấy khiến người lính quay đi thật nhanh.
Anh không muốn mọi người nhìn thấy mắt mình đỏ lên.
Bởi giữa chiến tranh, đôi khi một câu nói của người dân cũng trở thành sức mạnh để người lính bước tiếp.
Ngày lịch sử
Ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Tin chiến thắng lan nhanh.
Sài Gòn đã được giải phóng.
Đất nước bước vào một thời khắc lịch sử.
Những người lính ở hướng Tây Nam nghe tin mà đứng lặng.
Có người bật khóc.
Có người ôm chầm lấy đồng đội.
Có người chỉ ngồi xuống bên đường, nhìn bầu trời rất lâu.
Dũng lấy lá thư chưa gửi ra.
Anh nhìn những dòng chữ của mình.
Rồi anh cười.
— Mẹ ơi… con sắp về rồi.
Nhưng nhiệm vụ của những người lính chưa hoàn toàn kết thúc.
Các đơn vị tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ được giao, giữ vững địa bàn, bảo vệ thành quả chiến thắng và ổn định tình hình sau chiến tranh.
Họ hiểu rằng hòa bình không chỉ là khoảnh khắc một thành phố được giải phóng.
Hòa bình còn là những ngày tháng xây dựng lại quê hương.
Cánh quân thầm lặng
Nhiều năm sau, khi nhắc đến Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, người ta thường nhớ đến những cánh quân tiến vào Sài Gòn trong ngày 30 tháng 4.
Nhưng ở phía Tây Nam, Binh đoàn 232 cũng đã có một hành trình riêng.
Đó là hành trình của những người lính đi qua những con đường đầy gian khổ, tiến công trên một hướng chiến lược quan trọng và góp phần vào thắng lợi chung của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975.
Dũng sau này trở về quê.
Anh mở lá thư cũ.
Mực trên giấy đã nhạt.
Mẹ anh không còn nữa.
Anh đặt lá thư lên bàn thờ rồi nói:
— Con đã về. Đất nước thống nhất rồi, mẹ ạ.
Ngoài sân, những đứa trẻ đang chơi đùa.
Tiếng cười vang lên giữa buổi chiều yên bình.
Dũng đứng bên cửa, nhìn những đứa trẻ.
Anh nhớ đến những đồng đội đã không có ngày trở về.
Nhớ những người dân từng đưa cho bộ đội từng nắm cơm.
Nhớ những người lái xe, những chiến sĩ thông tin, quân y, hậu cần và những người lính đã đi suốt những ngày cuối cùng của chiến tranh.
Anh hiểu rằng chiến thắng ngày 30 tháng 4 không thuộc về riêng một đơn vị hay một con người.
Đó là kết quả của cả một dân tộc đã kiên trì đi qua chiến tranh.
Binh đoàn 232 – cánh quân phía Tây Nam trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử – đã góp những bước chân của mình vào hành trình tiến tới ngày đất nước thống nhất.
Và phía sau những bước chân ấy là biết bao con người bình dị.
Họ mang theo ba lô.
Mang theo vũ khí.
Mang theo ký ức về gia đình.
Nhưng trên hết, họ mang theo một ước vọng giản dị:
Được nhìn thấy ngày đất nước không còn chia cắt.
Ngày ấy đã đến.
Và trong buổi chiều hòa bình, những người lính năm xưa có thể mỉm cười mà nói:
“Chúng tôi đã đi đến cuối con đường.”


