BÌNH DƯƠNG
BÌNH DƯƠNG: LỊCH SỬ KHÔNG NGỦ QUÊN
Tôi từng nghĩ lịch sử nằm trong những trang sách.
Nhưng khi đến Bình Dương, tôi nhận ra lịch sử đôi khi nằm trong một nắm cát, một tấm bia, một câu chuyện của người già hay ánh mắt của một người mẹ khi nhắc về những người đã không trở về.
Bình Dương từng là vùng đất khốc liệt của chiến tranh.
Hơn 4.700 người con đã hy sinh. Hàng nghìn gia đình chịu mất mát. Bom đạn cày nát ruộng đồng, làng xóm.
Nhưng người Bình Dương không rời bỏ quê hương.
Họ ở lại.
Họ chiến đấu.
Họ bảo vệ nhau.
Và họ sống.
Trần Thị Cúc là một trong những người phụ nữ tiêu biểu của thế hệ ấy. Bà tham gia cách mạng từ năm 15 tuổi, trở thành nữ du kích rồi Xã đội trưởng. Bà tham gia hàng chục trận đánh và nhiều lần đối mặt với cái chết.
Một lần, bà cải trang thành người dân để dụ xe tăng địch vào bãi mìn.
Một lần khác, khi bị bắt, bà chấp nhận chịu đòn để đồng đội có thời gian cứu thương binh.
Những người phụ nữ như bà đã chứng minh rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác hay giới tính.
Nhưng câu chuyện Bình Dương không kết thúc khi chiến tranh kết thúc.
Sau ngày giải phóng, những người từng cầm súng lại cầm cuốc. Những người từng chiến đấu với quân thù lại chiến đấu với đói nghèo.
Ông Phan Thanh Bốn cùng nhân dân trở về vùng đất chỉ còn cát trắng, hố bom và bom mìn. Họ tìm nước, dựng nhà, khai hoang, sản xuất.
Từng ngày, Bình Dương hồi sinh.
Màu xanh trở lại trên vùng đất từng cháy đỏ.
Những đứa trẻ được sinh ra trong hòa bình.
Những con đường mới nối dài.
Những mái nhà mới mọc lên.
Nhưng dưới mỗi bước chân vẫn là ký ức về một thế hệ đã hy sinh.
Bình Dương được phong tặng danh hiệu Anh hùng ba lần: hai lần trong chiến tranh và một lần trong thời bình.
Có lẽ đó chính là câu trả lời đẹp nhất của lịch sử.
Một vùng đất từng bị bom đạn muốn xóa khỏi bản đồ, cuối cùng lại trở thành nơi lịch sử khắc sâu nhất.
Bình Dương không chỉ nhớ về quá khứ.
Bình Dương đang sống tiếp thay cho những người đã nằm xuống


