BÌNH DƯƠNG, MỘT PHÁO ĐÀI KHÔNG CÓ TƯỜNG
Pháo đài có thể được xây bằng bê tông, thép và những bức tường kiên cố.
Nhưng Bình Dương lại có một pháo đài được dựng nên bằng lòng dân.
Trong chiến tranh, bom đạn liên tục trút xuống nơi đây. Kẻ thù muốn biến Bình Dương thành vùng đất không còn sự sống.
Nhưng họ đã thất bại.
Bởi phía sau mỗi căn nhà là một người dân sẵn sàng che chở cán bộ. Phía sau mỗi cánh đồng là những người phụ nữ âm thầm chuyển tin. Và giữa vùng cát trắng là những đội du kích sẵn sàng chiến đấu.
Trần Thị Cúc là một trong những người như thế.
Từ tuổi 15, bà đã tham gia cách mạng. Sau nhiều năm chiến đấu, bà trở thành Xã đội trưởng. Bà trực tiếp chỉ huy các trận đánh, tổ chức nữ du kích và tham gia đấu tranh binh vận.
Có trận bà cải trang thành người dân để dụ xe tăng vào bãi mìn.
Có lần bà bị bắt, bị đánh đập nhưng vẫn giữ im lặng.
Đằng sau sự gan dạ ấy là tình yêu dành cho đồng đội và quê hương.
Bình Dương còn có những người như Phan Thanh Bốn, người sau chiến tranh tiếp tục cùng nhân dân tái thiết quê hương.
Họ phải rà phá bom mìn, tìm nước, dựng nhà, khai hoang đất đai.
Vùng đất từng bị bom đạn hủy diệt dần dần sống lại.
Năm 1985, Bình Dương được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.
Một danh hiệu khác với những danh hiệu trong chiến tranh, nhưng cùng nói về một phẩm chất: không bao giờ chịu khuất phục trước nghịch cảnh.
Bình Dương vì thế là một pháo đài đặc biệt.
Không có tường thành.
Nhưng không kẻ thù nào có thể phá vỡ.



