BÌNH DƯƠNG, VÙNG ĐẤT ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU VÀ HOA
Có những vùng đất chỉ cần đặt chân đến, người ta đã cảm nhận được lịch sử hiện hữu trong từng bước chân. Bình Dương, vùng đất cát trắng của Quảng Nam, là một nơi như thế.
Trong những năm chiến tranh, nơi đây từng hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn. Hơn 4.700 người con của xã đã ngã xuống, một con số tương đương hơn hai phần ba dân số của địa phương thời bấy giờ. Nhưng bom đạn không thể khuất phục được con người Bình Dương.
Bà Trần Thị Cúc là một trong những biểu tượng tiêu biểu của tinh thần ấy. Tham gia cách mạng từ năm 15 tuổi, bà trưởng thành từ một cô gái nông dân thành Xã đội phó rồi Xã đội trưởng du kích. Trong những trận đánh ác liệt, bà trực tiếp trinh sát, đặt mìn, chỉ huy nữ du kích và tham gia đấu tranh chính trị, binh vận.
Trong trận Vũ Minh I, bà cải trang thành người dân đi xin bánh, tìm cách dụ xe tăng địch vào bãi mìn. Hai xe bọc thép bị phá hủy, nhiều lính địch bị tiêu diệt. Có lần bị quân địch bắt giữ, súng chĩa thẳng vào đầu, bà vẫn cố chịu đựng để đồng đội có thời gian đưa thương binh rút lui.
Bà từng được phong tặng nhiều danh hiệu và phần thưởng, trong đó có 7 lần Dũng sĩ diệt Mỹ, 5 lần Dũng sĩ quyết thắng.
Nhưng điều đáng quý là sau chiến tranh, bà không sống mãi trong hào quang quá khứ. Người nữ du kích năm xưa lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến khác: cuộc chiến chống đói nghèo.
Cùng chồng là thương binh Võ Viết Thắng, bà gây dựng kinh tế gia đình, nuôi các con trưởng thành. Với bà, tinh thần của người lính vẫn còn nguyên giá trị: “Đánh giặc hay làm kinh tế, đều phải dấn thân, không chùn bước”.
Không chỉ có bà Cúc, Bình Dương còn có những con người như ông Phan Thanh Bốn, nguyên Xã đội trưởng du kích và Bí thư Đảng ủy xã đầu tiên sau ngày giải phóng.
Ông nhớ lại những năm tháng quê hương bị bom đạn cày xới. Sau hòa bình, người dân trở về trên vùng đất chỉ còn cát trắng, cây cối gần như bị hủy diệt. Họ phải vét đất tìm nước, rà phá bom mìn, dựng lại nhà cửa và bắt đầu cuộc sống từ con số gần như bằng không.
Bình Dương hôm nay đã khoác lên mình màu xanh của sự sống. Nhưng dưới lớp đất ấy vẫn còn những câu chuyện về những người đã nằm xuống.
Từ một vùng đất lửa, Bình Dương đã trở thành vùng đất của hồi sinh. Năm 1985, xã được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.
Lịch sử đã đi qua, nhưng tinh thần của những người Bình Dương năm xưa vẫn còn đó: đánh giặc kiên cường, sống nghĩa tình và dựng xây quê hương bằng chính đôi bàn tay của mình.



