Bình Gia - Ngày núi rừng gọi tên tự do
Bình Gia – ngày núi rừng gọi tên tự do
Bình Gia những ngày hôm nay hiền hòa đến lạ. Núi nối núi, mây trôi chậm trên những sườn đá xám, ruộng nương mở ra yên bình như chưa từng biết đến chiến tranh. Nhưng có một thời, mảnh đất này đã đứng lên trong lửa đạn, để giành lại quyền làm chủ cho chính mình.
Mùa thu năm 1940, khi phong trào cách mạng từ Bắc Sơn lan rộng, Bình Gia không đứng ngoài dòng chảy lịch sử. Thực dân Pháp sau cú sốc Bắc Sơn đã điên cuồng tăng cường đàn áp, biến nhiều vùng ở Lạng Sơn thành vành đai kiểm soát gắt gao. Nhưng chính trong sự kìm kẹp ấy, ý chí đấu tranh của nhân dân Bình Gia âm thầm lớn lên.
Những cuộc họp diễn ra trong đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét. Cán bộ cách mạng bám bản, bám dân, gây dựng cơ sở. Đồng bào các dân tộc Tày, Nùng, Dao… giấu gạo, che chở cán bộ, nuôi giấu du kích. Bình Gia trở thành mắt xích quan trọng trong vùng căn cứ cách mạng của xứ Lạng.
Cuối năm 1944 – đầu 1945, khi tình hình cách mạng chuyển biến nhanh chóng, lực lượng vũ trang và quần chúng ở Bình Gia sẵn sàng chờ lệnh. Và rồi mùa xuân năm 1945, thời cơ đến.
Trong những ngày sục sôi ấy, dưới sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân Bình Gia đồng loạt nổi dậy, phối hợp với lực lượng vũ trang tiến công các vị trí của địch. Không phải là những trận đánh lớn với đại bác, xe tăng, mà là cuộc vùng dậy của lòng dân. Đồn bốt bị bao vây, chính quyền tay sai tan rã. Lá cờ đỏ sao vàng lần đầu tiên tung bay giữa núi rừng Bình Gia.
Khoảnh khắc Bình Gia được giải phóng, không có tiếng reo vang dội, chỉ có những cái nắm tay thật chặt, những giọt nước mắt lặng lẽ. Người dân hiểu rằng, từ nay họ không còn cúi đầu trước súng đạn và roi vọt. Họ đã giành lại quyền làm chủ mảnh đất mình sinh ra.
Nhưng để có ngày ấy, Bình Gia đã trả giá không nhỏ. Có những người con ra đi không trở lại. Có những gia đình âm thầm chịu tang trong những ngày đất nước còn chưa kịp vui trọn vẹn. Tên của họ có người được ghi lại, có người chỉ còn trong ký ức của bản làng. Nhưng sự hy sinh của họ đã làm nên ngày giải phóng.
Hôm nay, đứng giữa Bình Gia thanh bình, nhìn trẻ em tung tăng đến trường, nhìn khói bếp chiều lan nhẹ trên sườn núi, tôi càng thấm thía giá trị của hai chữ tự do. Nó không phải món quà được trao, mà là thành quả của máu xương, lòng tin và sự đoàn kết.
Bình Gia đã đi qua thời hoa lửa, nhưng ký ức ấy không bao giờ được phép lãng quên. Bởi khi còn nhớ đến những ngày giải phóng gian nan, chúng ta mới biết trân trọng hòa bình hôm nay; khi còn tri ân những người đã ngã xuống, thì mảnh đất này mới thật sự đứng vững trong lòng lịch sử.
Và núi rừng Bình Gia – nơi từng vọng tiếng súng năm xưa – hôm nay vẫn lặng lẽ xanh, như đang giữ hộ ký ức của một thời không thể nào quên.


