BÌNH MINH CUỐI CÙNG
Đây là câu chuyện cuối cùng và cũng là cao trào của cả hành trình: sáng 23/1/1952 tại Côn Đảo, Võ Thị Sáu bị đưa ra pháp trường. Các tư liệu lịch sử ghi nhận chị không chịu khuất phục trước kẻ thù và đã hy sinh tại Côn Đảo khi còn rất trẻ.

BÌNH MINH CUỐI CÙNG
Côn Đảo, sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952.
Bình minh bắt đầu lên trên biển.
Những tia nắng đầu tiên xuất hiện.
Nhưng trong nhà tù Côn Đảo, đó không phải một buổi sáng bình thường.
Đó là ngày Võ Thị Sáu phải đối mặt với bản án tử hình.
Đêm hôm trước, ngày 22 tháng 1, chị vừa được kết nạp vào Đảng. Chỉ vài giờ sau, chị sẽ bước đến nơi hành quyết.
Cánh cửa mở ra.
Võ Thị Sáu bước ra.
Chị được đưa đến khu vực hành hình tại Côn Đảo.
Trước mặt là những người thực hiện bản án.
Phía sau là những năm tháng chị đã đi qua.
Một cô gái trẻ từng sống ở Đất Đỏ.
Từng làm liên lạc.
Từng tham gia những nhiệm vụ nguy hiểm.
Từng bị bắt.
Từng trải qua nhà tù.
Từng vượt qua những cuộc tra hỏi.
Và giờ đây, chị đứng trước những phút cuối cùng.
Theo tư liệu lịch sử, khi một viên cố đạo đến làm lễ, Võ Thị Sáu khẳng định mình là người yêu nước và không có tội.
Khi chuẩn bị hành hình, chị không muốn bịt mắt.
Đó là một chi tiết đã trở thành hình ảnh biểu tượng khi người ta nhắc đến Võ Thị Sáu.
Một cô gái trẻ đứng trước họng súng nhưng không muốn cúi đầu.
Các tư liệu của Thông tấn xã Việt Nam ghi nhận rằng trước khi hy sinh, chị đã hô những khẩu hiệu thể hiện tinh thần yêu nước và phản đối thực dân Pháp.
Rồi tiếng súng vang lên.
Võ Thị Sáu hy sinh.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, cô gái Đất Đỏ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Một cuộc đời kết thúc.
Nhưng một câu chuyện bắt đầu sống mãi.
Nhiều năm sau.
Côn Đảo không còn là nơi của những ngày tháng chiến tranh như trước.
Những con đường đã đổi thay.
Nhưng tại Nghĩa trang Hàng Dương, người ta vẫn có thể tìm thấy tên Võ Thị Sáu.
Người ta nhớ đến chị.
Nhớ đến một cô gái đã sống trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.
Nhớ đến một người đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ.
Và khi chúng ta kể câu chuyện về Võ Thị Sáu hôm nay, điều quan trọng nhất không phải là cố làm cho câu chuyện trở nên bi thương hơn.
Điều quan trọng là phải hiểu giá trị của những gì chị và thế hệ mình đã trải qua.
Chúng ta được sống trong hòa bình.
Được đến trường.
Được ngồi trong lớp học.
Được đọc sách.
Được có những ước mơ rất bình thường.
Những điều ấy đối với chúng ta có thể quen thuộc đến mức đôi khi không để ý.
Nhưng với những người sống trong thời hoa lửa, đó lại là một tương lai mà họ không thể nhìn thấy.
Võ Thị Sáu đã không có cơ hội nhìn thấy đất nước trong những ngày hòa bình.
Nhưng câu chuyện của chị đã được truyền lại.
Từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và hôm nay, khi một học sinh đứng trước trang giấy và kể về chị, câu chuyện ấy lại được sống thêm một lần nữa.
Không phải để chúng ta nhớ đến chiến tranh bằng sự sợ hãi.
Mà để chúng ta biết trân trọng hòa bình.
Không phải để chúng ta chỉ nhớ một cái tên.
Mà để hiểu rằng phía sau cái tên Võ Thị Sáu là một tuổi trẻ đã được trao cho đất nước.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, bình minh vẫn lên trên Côn Đảo.
Một người con gái đã ra đi.
Nhưng ánh sáng của buổi bình minh ấy vẫn tiếp tục đi qua thời gian.
Và có lẽ đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của một câu chuyện thời hoa lửa:
Người đã khuất không trở về, nhưng lý tưởng và ký ức về họ vẫn có thể soi đường cho những người đang sống.



