Bình Minh Sau Khói Lửa
Khi tiếng súng cuối cùng tắt hẳn, Phú Phụng chìm vào một buổi sáng lặng lẽ đến nao lòng. Khói bom còn vương trên những hàng dừa gãy ngọn, đất dưới chân vẫn âm ấm hơi lửa. Người dân lần lượt bước ra khỏi hầm, gọi nhau bằng những tiếng khàn đặc sau một đêm trắng.
Những người còn sống nhanh chóng bắt tay vào việc. Người băng bó cho chiến sĩ bị thương, người đào huyệt chôn cất đồng đội hy sinh. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng phải đứng lên thật nhanh, bởi quê hương không cho phép gục ngã lâu.
Khi mặt trời nhô lên khỏi rặng cây, ánh sáng chiếu xuống những mái nhà đổ nát nhưng cũng soi rõ những gương mặt kiên cường. Phú Phụng bước qua chiến tranh bằng chính nghị lực ấy, để từ tro tàn, bình minh vẫn mọc lên trên một vùng quê chưa từng khuất phục.



