Bình minh sau trận đánh
Tôi nhớ một bình minh sau trận đánh. Đêm trước, tiếng súng dày đặc, đất rung, người ngã xuống. Sáng ra, bầu trời trong lạ thường.
Sương mỏng phủ trên cỏ. Chim hót như chưa từng có chiến tranh. Tôi ngồi tựa gốc cây, nhìn mặt trời nhô lên.
Một đồng đội ngồi cạnh, khàn giọng: “Đẹp ha… mà sao buồn quá.”
Tôi không trả lời. Tôi nghĩ đến những người vừa nằm lại, nghĩ đến một ngày nào đó họ cũng sẽ được nhìn bình minh nhưng không phải trong chiến tranh.
Bình minh hôm ấy dạy tôi: hòa bình không phải là thứ ở xa. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc con người vẫn còn biết rung động trước một mặt trời mọc, dù vừa đi qua địa ngục.
Giờ tôi đã già, nhưng mỗi lần nhìn bình minh, tôi vẫn thấy nguyên vẹn cảm xúc của chàng trai năm đó: vừa đau, vừa biết ơn vì còn được sống.



