Bình minh trên đỉnh đồi
Năm 1969, giữa những ngày chiến tranh ác liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Thanh Hóa có chàng trai tên Đức vừa tròn hai mươi tuổi.
Đức là con trai cả trong gia đình có bốn anh chị em. Cha anh là thương binh trở về sau kháng chiến chống Pháp, còn mẹ quanh năm tảo tần với ruộng đồng và đàn gà nhỏ trước sân. Từ nhỏ, Đức đã quen với những câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh vì đất nước.
Anh là người nhanh nhẹn, vui tính và rất yêu quê hương. Mỗi chiều chăn trâu trên đồi, Đức thường nhìn về phía xa và nói:
— Sau này hòa bình, mình sẽ trồng thật nhiều cây trên những ngọn đồi này để quê mình xanh hơn.
Nhưng trước khi nghĩ đến ngày mai ấy, anh biết mình phải góp sức cho hôm nay.
Khi địa phương phát động phong trào thanh niên nhập ngũ, Đức là người đầu tiên xung phong ghi tên. Mẹ anh nhìn con trai trong bộ quân phục mới mà nghẹn ngào:
— Đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe, mẹ chỉ mong ngày con trở về.
Đức cười:
— Con đi để ngày trở về ấy đến nhanh hơn, mẹ ạ.
Ra chiến trường, anh được phân vào đơn vị trinh sát tại tuyến Trường Sơn. Công việc của anh là quan sát địa hình, nắm tình hình địch và dẫn đường cho đơn vị tiến quân.
Những đêm băng rừng trong im lặng, những lần bò qua từng đoạn đất nguy hiểm giữa tiếng máy bay quần thảo là chuyện thường ngày. Đức luôn là người đi đầu, bởi anh tin rằng chỉ cần cẩn trọng thêm một chút, đồng đội phía sau sẽ an toàn hơn.
Anh thường nói:
— Người đi trước phải nhìn thấy bình minh cho cả đơn vị.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ chiếm giữ một cao điểm quan trọng trước bình minh. Nếu hoàn thành, toàn bộ chiến dịch phía sau sẽ có lợi thế rất lớn.
Đức được giao nhiệm vụ dẫn đường.
Đêm ấy, trời tối đen như mực, rừng im lặng đến nghẹt thở. Anh cùng đồng đội lặng lẽ bám từng gốc cây, từng sườn đồi để tiến lên.
Khi gần tới đỉnh cao điểm, địch bất ngờ phát hiện và nổ súng dữ dội. Trong khoảnh khắc nguy cấp, Đức đã nhanh chóng dẫn đồng đội chuyển hướng an toàn và quay lại yểm trợ phía sau.
Nhờ đó, đơn vị giữ vững được đội hình và hoàn thành nhiệm vụ đúng lúc trời vừa sáng.
Trên đỉnh đồi, lá cờ được cắm lên trong ánh bình minh đầu tiên.
Nhưng Đức đã mãi mãi nằm lại nơi ấy, tuổi hai mươi hòa vào đất mẹ.
Ngày đất nước thống nhất, cha anh chống gậy trở lại ngọn đồi năm xưa. Bình minh vẫn lên rực rỡ như ngày nào, gió vẫn thổi qua những hàng cây non đang lớn dần.
Ông đứng lặng rất lâu rồi khẽ nói:
— Con đã nhìn thấy bình minh cho Tổ quốc rồi, Đức à…
Bình minh trên đỉnh đồi năm ấy không chỉ là ánh sáng của một ngày mới, mà còn là biểu tượng cho sự hy sinh cao đẹp của những người lính trẻ đã dành trọn tuổi xuân cho hòa bình hôm nay.



