Bình Minh Trên Quê Hương Giải Phóng
Mùa xuân năm 1976.
Sau ngày đất nước thống nhất, ngôi làng ven sông Thu Bồn thức dậy trong một bình minh đặc biệt.
Mặt trời từ từ nhô lên phía chân trời.
Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống những mái nhà mới dựng.
Tiếng gà gáy vang lên khắp xóm.
Không còn tiếng bom.
Không còn tiếng súng.
Chỉ còn sự bình yên sau bao năm chờ đợi.
Ông Bảy, một cựu chiến binh vừa trở về từ chiến trường, đứng trước sân nhà nhìn dòng sông lấp lánh.
Ông nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống.
Nhớ đến những năm tháng gian khổ.
Và càng trân trọng hơn giây phút hiện tại.
Bên cạnh ông, lũ trẻ ríu rít đến trường.
Ngôi trường mới được xây dựng trên nền đất từng là hố bom.
Tiếng đọc bài vang lên trong gió sớm.
Người dân bắt đầu ra đồng.
Những chiếc cày lật lên lớp đất màu mỡ.
Khắp nơi tràn đầy sức sống.
Buổi chiều hôm ấy, cả làng tập trung tại sân đình.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa bầu trời trong xanh.
Mọi người cùng nhau hát những bài ca về hòa bình.
Nhiều người xúc động rơi nước mắt.
Bởi họ hiểu rằng bình minh hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.
Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn điện đầu tiên sáng lên trong làng.
Trẻ em reo vui.
Người lớn mỉm cười hạnh phúc.
Ông Bảy nhìn những ánh đèn trải dài và nói:
– Đây chính là điều chúng ta đã chiến đấu để giành lấy.
Một cuộc sống hòa bình.
Một tương lai tươi sáng.
Một bình minh mới trên quê hương giải phóng.
Và từ bình minh ấy, đất nước bước sang một chặng đường mới – chặng đường xây dựng, phát triển và viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.


