Bình nước của má Sáu
Má Sáu từng là giao liên. Bà kể những năm ấy, thứ bà quý nhất không phải là lương khô hay áo mưa, mà là chiếc bình nước bằng nhôm móp méo. Nó từng truyền tay qua ba đời giao liên, là dấu hiệu nhận ra “người nhà” khi gặp nhau giữa rừng. Má nói: “Ngày đó đâu có điện thoại, chỉ cần thấy bình nước này là biết tim mình an.” Giờ chiếc bình nằm trong tủ kính, được con cháu giữ như báu vật, nhắc về một thời mà niềm tin chính là thứ vũ khí mạnh nhất.
Má Sáu từng là giao liên. Bà kể những năm ấy, thứ bà quý nhất không phải là lương khô hay áo mưa, mà là chiếc bình nước bằng nhôm móp méo. Nó từng truyền tay qua ba đời giao liên, là dấu hiệu nhận ra “người nhà” khi gặp nhau giữa rừng. Má nói: “Ngày đó đâu có điện thoại, chỉ cần thấy bình nước này là biết tim mình an.” Giờ chiếc bình nằm trong tủ kính, được con cháu giữ như báu vật, nhắc về một thời mà niềm tin chính là thứ vũ khí mạnh nhất.


