Bình Phước – Một Thời Hoa Lửa, Một Đời Tự Hào
Bình Phước – Một Thời Hoa Lửa, Một Đời Tự Hào

"Dù ngày nay địa giới hành chính đã có sự thay đổi, nhưng tôi vẫn nhớ và tự hào về vùng đất Bình Phước – nơi tôi sinh ra và lớn lên."
Tôi là Điểu Lên, người dân tộc S’tiêng, sinh năm 1945 trên mảnh đất Bình Phước thân yêu. Hôm nay, tôi muốn kể cho các cháu nghe câu chuyện về quê hương mình – một vùng đất đã trải qua biết bao gian khó, mất mát trong chiến tranh nhưng luôn kiên cường vươn lên.Khi tôi sinh ra, quê hương tôi chưa mang tên Bình Phước như ngày nay. Lúc ấy, vùng đất này còn thuộc tỉnh Thủ Dầu Một. Xung quanh tôi là những cánh rừng già bạt ngàn, những con suối trong veo và những buôn làng của đồng bào S’tiêng sống chan hòa với thiên nhiên. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng yên bình. Người dân làm rẫy, trồng lúa, bắp, khoai, sắn; đàn ông vào rừng săn bắt, phụ nữ dệt vải và chăm sóc gia đình.Tuổi thơ của tôi gắn liền với những đêm ngồi bên bếp lửa nghe ông bà kể chuyện về nguồn cội dân tộc, về truyền thống đoàn kết của buôn làng. Khi ấy chưa có điện, chưa có đường nhựa, trường học còn rất ít. Trẻ em chúng tôi thường đi chân đất, ngày ngày theo cha mẹ lên nương rẫy. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng ai cũng yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.Năm 1956, chính quyền Sài Gòn thành lập hai tỉnh mới là Bình Long và Phước Long trên vùng đất mà ngày nay là tỉnh Bình Phước. Khi đó tôi đã bắt đầu hiểu biết hơn về cuộc sống xung quanh. Nhưng cũng từ những năm ấy, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Tiếng súng, tiếng bom dần trở thành âm thanh quen thuộc đối với người dân nơi đây.Lớn lên trong khói lửa chiến tranh, tôi chứng kiến biết bao gian khổ mà đồng bào mình phải trải qua. Những cánh rừng vốn yên bình trở thành nơi che chở cho cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Nhiều người trong buôn làng tham gia du kích, làm giao liên, vận chuyển lương thực và thuốc men. Dù thiếu ăn, thiếu mặc nhưng bà con luôn một lòng theo cách mạng, góp sức bảo vệ quê hương.Tôi còn nhớ rõ những ngày bộ đội hành quân qua làng. Mỗi lần như thế, bà con lại chia nhau từng nắm gạo, từng củ khoai để giúp các chiến sĩ. Có những người thanh niên vừa hôm trước còn cùng tôi lên rẫy, hôm sau đã lên đường chiến đấu. Nhiều người mãi mãi không trở về. Sự hy sinh ấy khiến chúng tôi càng thêm quyết tâm giữ gìn quê hươngNhững năm cuối thập niên 1960 và đầu những năm 1970 là khoảng thời gian vô cùng ác liệt. Nhiều nơi ở Bình Long và Phước Long trở thành chiến trường. Người dân phải sơ tán, sống trong cảnh thiếu thốn và nguy hiểm. Nhưng dù bom đạn có dữ dội đến đâu, ý chí của nhân dân vẫn không hề bị khuất phục.
Cuối năm 1974, một sự kiện lịch sử đã diễn ra trên quê hương tôi – Chiến dịch Đường 14 - Phước Long. Quân và dân ta đã anh dũng chiến đấu, giải phóng hoàn toàn tỉnh Phước Long vào đầu tháng 1 năm 1975. Đây là tỉnh đầu tiên ở miền Nam được giải phóng hoàn toàn trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tin chiến thắng lan khắp buôn làng, mang đến niềm tin mạnh mẽ rằng ngày thống nhất đất nước đã rất gần.
Và rồi ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử cũng đến. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả buôn làng như vỡ òa trong niềm vui. Người già rơi nước mắt, thanh niên reo hò, trẻ em chạy khắp nơi. Sau bao năm chiến tranh, cuối cùng hòa bình đã trở lại trên quê hương.
Những năm sau đó, quê hương tôi bắt đầu thay đổi từng ngày. Đường sá được mở rộng, trường học được xây dựng, cuộc sống của người dân dần ổn định hơn. Từ những vùng đất còn nhiều khó khăn, Bình Long và Phước Long từng bước phát triển cùng đất nước.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đến ngày 1 tháng 1 năm 1997, tỉnh Bình Phước chính thức được thành lập. Đây là dấu mốc đặc biệt đối với những người đã gắn bó cả cuộc đời với vùng đất này như tôi. Từ đó đến nay, Bình Phước không ngừng phát triển. Những con đường đất đỏ năm xưa đã trở thành những tuyến đường khang trang. Những khu rừng hoang sơ được thay thế bằng các vùng trồng điều, cao su rộng lớn. Bình Phước ngày nay được nhiều người biết đến là thủ phủ điều của Việt Nam.
Mỗi lần nhìn thấy các cháu được học tập trong những ngôi trường khang trang, có sách vở đầy đủ, có cơ hội tiếp cận tri thức hiện đại, tôi lại nhớ đến tuổi thơ của mình giữa những năm tháng chiến tranh gian khó. Chính sự hy sinh của các thế hệ đi trước đã tạo nên cuộc sống hòa bình hôm nay



