BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SÓI TRƯƠNG ĐỊNH
Trong lịch sử đấu tranh chống thực dân Pháp của dân tộc Việt Nam ở thế kỷ XIX, Trương Định là một trong những vị anh hùng tiêu biểu, gắn bó sâu sắc với vùng đất Gò Công, tỉnh Tiền Giang. Dù quê gốc ở Quảng Ngãi, ông theo cha vào Nam từ khi còn trẻ, tham gia khai hoang lập ấp tại Gia Thuận (Gò Công Đông ngày nay). Nhờ có tài tổ chức và tinh thần trách nhiệm, ông được triều đình giao quản lý đồn điền và giữ chức Phó Quản cơ.
BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SÓI TRƯƠNG ĐỊNH
Trong lịch sử đấu tranh chống thực dân Pháp của dân tộc Việt Nam ở thế kỷ XIX, Trương Định là một trong những vị anh hùng tiêu biểu, gắn bó sâu sắc với vùng đất Gò Công, tỉnh Tiền Giang. Dù quê gốc ở Quảng Ngãi, ông theo cha vào Nam từ khi còn trẻ, tham gia khai hoang lập ấp tại Gia Thuận (Gò Công Đông ngày nay). Nhờ có tài tổ chức và tinh thần trách nhiệm, ông được triều đình giao quản lý đồn điền và giữ chức Phó Quản cơ.
Năm 1859, thực dân Pháp nổ súng đánh chiếm thành Gia Định, mở đầu cuộc xâm lược Nam Kỳ. Trước tình thế đất nước lâm nguy, Trương Định đã nhanh chóng tập hợp nghĩa sĩ, phối hợp với quân triều đình chiến đấu chống quân xâm lược. Với tài thao lược và lòng quả cảm, ông nhiều lần chỉ huy nghĩa quân tập kích các đồn địch, bảo vệ nhân dân và giành được nhiều thắng lợi. Những chiến công ấy đã góp phần làm chậm bước tiến của quân Pháp ở Nam Bộ.
Bước ngoặt lịch sử diễn ra sau khi triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất năm 1862, chấp nhận nhượng ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ cho thực dân Pháp và ra lệnh cho các lực lượng kháng chiến giải tán. Trước quyết định đó, Trương Định đã lựa chọn một con đường đầy khó khăn nhưng thể hiện tinh thần yêu nước sâu sắc: ông không tuân lệnh bãi binh mà tiếp tục cùng nhân dân Gò Công đứng lên chống giặc. Hành động này nhận được sự đồng lòng, ủng hộ của đông đảo nhân dân. Chính nhân dân đã tôn ông là "Bình Tây Đại Nguyên Soái", thể hiện niềm tin và sự kính trọng đối với người lãnh tụ của phong trào kháng chiến.
Từ căn cứ Gò Công, đặc biệt là khu vực Đám Lá Tối Trời, nghĩa quân Trương Định đã xây dựng lực lượng, tổ chức nhiều trận đánh vào các đồn binh, tuyến vận chuyển và vị trí đóng quân của thực dân Pháp. Cuộc khởi nghĩa Trương Định (1862–1864) được xem là phong trào kháng chiến tiêu biểu đầu tiên ở Nam Bộ sau Hòa ước Nhâm Tuất, thể hiện ý chí kiên cường của nhân dân quyết không khuất phục trước ngoại xâm. Dù gặp nhiều khó khăn về vũ khí, lương thực và lực lượng, nghĩa quân vẫn bền bỉ chiến đấu, gây cho quân Pháp nhiều tổn thất.
Đến tháng 8 năm 1864, sau khi căn cứ bị bao vây tại Gia Thuận (Gò Công Đông), Trương Định bị thương nặng trong chiến đấu. Để không rơi vào tay quân địch, ông đã tuẫn tiết, giữ trọn khí tiết của người anh hùng dân tộc. Sự hy sinh của ông trở thành biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí bảo vệ độc lập dân tộc. Sau khi ông mất, nhiều nghĩa quân vẫn tiếp tục chiến đấu, nối tiếp ngọn lửa kháng chiến mà ông đã khơi dậy.
Ngày nay, tại tỉnh Tiền Giang vẫn còn nhiều di tích gắn với cuộc đời và sự nghiệp của Trương Định như Đền thờ Trương Định, Mộ Trương Định, Ao Dinh và Đám Lá Tối Trời. Những di tích này không chỉ lưu giữ dấu ấn lịch sử mà còn góp phần giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ hôm nay. Hình ảnh Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định mãi là biểu tượng của lòng trung nghĩa, tinh thần kiên cường và khát vọng bảo vệ Tổ quốc của nhân dân Tiền Giang nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung.



